Welcome Guest ( Log In | Register )


Tra Từ Điển online
3 Pages < 1 2 3 
Reply to this topicStart new topicStart Poll
> Anh chọn con đường lặng lẽ bên em

 
ttbthu
post May 24 2010, 07:35 AM
Post #31


Dzịt Thành Niên
******

Group: Active Members
Posts: 806
Joined: 27-April 10
From: Nơi ta đang ở
Member No.: 98,108



QUOTE(Kiệt_Trần @ Feb 4 2010, 10:16 AM)
Có những mối tình đi qua chẳng để lại dư vị gì. Có những mối tình qua đi để lại xót xa, tiếc nuối và đau khổ. Có những mối tình để lại sự hận thù. Và có những mối tình, khi tất cả qua đi, thời gian trôi đi, nhưng vẫn để lại trọn vẹn một tình yêu trong ký ức, trong tâm tưởng của hai người. Tình yêu đó là sợi chỉ xuyên suốt quá khứ, hiện tại và tương lai.

Tình yêu luôn thật lạ kỳ và phi lý, phải không em? Cho đến bây giờ thì anh thật sự không thể lý giải được vì sao anh yêu em và mãi yêu em như thế. Câu trả lời có vẻ rất dễ, anh có thể trả lời ngay từ khi anh mới gặp em và cái cách mà em tiếp cận anh, thì đến bây giờ, lại trở thành kỷ niệm.

Anh nghĩ đã yêu em ngay từ lần đầu tiên, khi nghe giọng nói trong trẻo và tiếng cười của em, dáng hình và ánh mắt đen quầng nhìn anh một cách dò xét và rồi bất ngờ khi em tặng anh một món quà và một lá thư. Lúc anh nhận là lúc anh cảm thấy như là mình đã thuộc về nhau từ kiếp trước.

Rồi lại thấy yêu em vì hoàn cảnh hai đứa như nhau, nhất là sự chân thành nơi em và còn rất nhiều thứ nữa. Cho đến khi anh không biết được rằng anh yêu em vì điều gì nữa, anh không có câu trả lời xác đáng nhất mỗi khi em hỏi "tại sao anh yêu em? Anh yêu em ở điểm nào?".

Chúng ta đã đi đến tận cùng của hạnh phúc, đắm say, đam mê cuồng nhiệt, hờn ghen, giận dỗi, đau khổ... Để đến lúc lòng không còn dậy sóng. Những cái hôn xiết không thể khiến ta rã rời được nữa mà anh từng tự hào rằng anh hạnh phúc nhất thế gian và em cũng thế.

Lại chữ "nhưng"! Trên đời này có mấy đôi yêu nhau có thể đến bến đỗ của hạnh phúc? Anh thấy em cũng day dứt, em dằn vặt. Lý trí bảo anh rằng nếu cứ đi đến tận cùng, cả hai sẽ đều đau khổ. Nhưng trái tim thì cứ muốn giành giật em ở lại. Và giờ đây anh đã chọn con đường mà cảm thấy rằng sẽ là tốt nhất cho em. Anh quyết định trả em về với cuộc sống của riêng em, như khi mình chưa gặp nhau, dẫu biết rằng anh chưa phải là cột mốc của đời em. Có khi là sự chấm hết, nhưng cũng có khi là mở ra một con đường mới. Tiếp tục, có khi là để đi đến đích phía trước, có khi lại là sự chịu đựng trong đau đớn. Tại sao mình không chọn một hướng đi tốt nhất, để mang lại cho người mình yêu sự bình yên, hạnh phúc? Anh chọn con đường lặng lẽ đi bên em, âm thầm dõi nhìn hình bóng em, là người đàn ông bóng tối của cuộc đời em.

Hãy để anh được yêu em như thế, em nhé!  Đừng bao giờ hỏi tại sao anh yêu em, cứ mãi yêu em như thế. Đơn giản, đó là vì anh yêu em, ngay cả khi em không còn thuộc về anh!
*


Cái này là vì yêu trúng người đã có chồng rồi nè :dzot:
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
sda
post May 26 2010, 05:56 PM
Post #32


Vịt Super 888
Group Icon

Group: Global Moderators
Posts: 39,762
Joined: 20-May 05
Member No.: 301



CODE

http://my.opera.com/baodanvn/blog/?startidx=10


Tâm sự
Thursday, 19. November 2009, 11:38:32

Hãy để anh được thầm lặng yêu em!

Anh chọn con đường lặng lẽ đi bên em, âm thầm dõi nhìn hình bóng em, là người đàn ông bóng tối của cuộc đời em. Hãy để anh được yêu em như thế, em nhé! Đừng bao giờ hỏi tại sao anh yêu em, cứ mãi yêu em như thế. Đơn giản, đó là vì anh yêu em, ngay cả khi em không còn thuộc về anh!

Có những mối tình đi qua chẳng để lại dư vị gì. Có những mối tình qua đi để lại xót xa, tiếc nuối và đau khổ. Có những mối tình để lại sự hận thù. Và có những mối tình, khi tất cả qua đi, thời gian trôi đi, nhưng vẫn để lại trọn vẹn một tình yêu trong ký ức, trong tâm tưởng của hai người. Tình yêu đó là sợi chỉ xuyên suốt quá khứ, hiện tại và tương lai.

Tình yêu luôn thật lạ kỳ và phi lý, phải không em? Cho đến bây giờ thì anh thật sự không thể lý giải được vì sao anh yêu em và mãi yêu em như thế. Câu trả lời có vẻ rất dễ, anh có thể trả lời ngay từ khi anh mới gặp em và cái cách mà anh tiếp cận em, thì đến bây giờ, lại trở thành vô nghĩa.

Anh nghĩ đã yêu em ngay từ lần đầu tiên, khi nghe giọng nói trong trẻo và tiếng cười khúc khích của em, dáng hình và ánh mắt đen quầng nhìn anh một cách dò xét và rồi ngỡ ngàng khi anh tặng em cục pin máy tính. Lúc em nhận là lúc anh cảm thấy thân thương lắm, như là mình đã thuộc về nhau từ kiếp trước.

Rồi lại thấy yêu em vì đôi mắt hoang dã, vừa tinh nghịch, vừa chất chứa những đam mê. Rồi vì đôi môi. Vì... Cho đến khi anh không biết được rằng anh yêu em vì điều gì nữa, anh không có câu trả lời xác đáng nhất mỗi khi em hỏi "tại sao anh yêu em? Anh yêu em ở điểm nào?".

Anh và em đã yêu nhau như bao kẻ yêu nhau trên trái đất này. Chúng ta đã đi đến tận cùng của hạnh phúc, đắm say, đam mê cuồng nhiệt, hờn ghen, giận dỗi, đau khổ... Để đến lúc lòng không còn dậy sóng. Những cái hôn xiết không thể khiến ta rã rời được nữa mà anh từng tự hào rằng đó là nụ hôn lâu nhất thế gian và em phải nghẹt thở. Đôi bàn tay chạm nhau không còn nóng rẫy. Chỉ còn là những xúc cảm đã trở nên thân thuộc, như hơi thở từng giây, từng phút, từng ngày...

Nhưng... Lại chữ nhưng! Trên đời này có mấy đôi yêu nhau có thể đến bến đỗ của hạnh phúc? Anh thấy em cũng day dứt, em dằn vặt. Lý trí bảo anh rằng nếu cứ đi đến tận cùng, cả hai sẽ đều đau khổ và mẹ anh cũng nói nếu cố lấy nhau một trong hai đứa sẽ hư hỏng. Nhưng trái tim thì cứ muốn giành giật em ở lại.

Và giờ đây anh đã chọn con đường mà cảm thấy rằng sẽ là tốt nhất cho em. Anh quyết định trả em về với cuộc sống của riêng em, như khi mình chưa gặp nhau, dẫu biết rằng anh chưa phải là phương án tối ưu của đời em. Em có một cuộc sống lận đận trong tình yêu, rằng em có người luôn theo sát tạo cho em những cám dỗ.

Kết thúc, có khi là sự chấm hết, nhưng cũng có khi là mở ra một con đường mới. Tiếp tục, có khi là để đi đến đích phía trước, có khi lại là sự chịu đựng trong đau đớn. Tại sao mình không chọn một hướng đi tốt nhất, để mang lại cho người mình yêu sự bình yên, hạnh phúc? Anh chọn con đường lặng lẽ đi bên em, âm thầm dõi nhìn hình bóng em, là người đàn ông bóng tối của cuộc đời em.

Hãy để anh được yêu em như thế, em nhé! Đừng bao giờ hỏi tại sao anh yêu em, cứ mãi yêu em như thế. Đơn giản, đó là vì anh yêu em, ngay cả khi em không còn thuộc về anh! Chúc em tìm được công việc thích hợp, thành đạt và hạnh phúc!

(sưu tầm từ Blog)
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
sda
post May 26 2010, 05:57 PM
Post #33


Vịt Super 888
Group Icon

Group: Global Moderators
Posts: 39,762
Joined: 20-May 05
Member No.: 301



CODE

http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2009/12/3BA16E8B/


Xin hãy cho anh một cơ hội

Kể từ ngày hôm nay mình dành cho nhau một tuần lễ để suy nghĩ em nhé. Anh sẽ không nhắn tin, không liên lạc, và anh sẽ ngóng chờ tin nhắn của em. Dù không đồng ý cũng cho anh câu trả lời. (Le Nguyen Anh)

From: Lê Nguyen Anh
Sent: Sunday, December 20, 2009 3:29 PM

Có những mối tình đi qua chẳng để lại dư vị gì. Có những mối tình qua đi để lại xót xa, tiếc nuối và đau khổ. Có những mối tình để lại sự hận thù. Và có những mối tình, khi tất cả qua đi, thời gian trôi đi, nhưng vẫn để lại trọn vẹn một tình yêu trong ký ức, trong tâm tưởng của hai người. Tình yêu đó là sợi chỉ xuyên suốt quá khứ, hiện tại và tương lai.

Tình yêu luôn thật lạ kỳ và phi lý, phải không em? Cho đến bây giờ thì anh thật sự không thể lý giải được vì sao anh yêu em và mãi yêu em như thế. Câu trả lời có vẻ rất dễ, anh có thể trả lời ngay từ khi anh mới gặp em và cái cách mà anh tiếp cận em, thì đến bây giờ, nó còn đâu?

Anh yêu em ngay từ những cái nhìn, những nụ cười mà anh gọi là “khùng điên”. Anh chê em xấu, nhưng trong lòng anh em đẹp biết bao nhiêu. Em đẹp khi em ở bất kỳ nơi đâu, dù em bệnh, dù em không trang điểm. Với anh em đẹp lắm, em có biết không?

Anh vẫn nhớ như in cái ngày em đến bên anh, những ngày chúng ta rong ruổi trong từng nẻo đường thành phố. Có khi từ quận 7 ta chạy qua vùng Thủ Đức lận, đúng không em. Và anh vẫn nhớ, nhớ ngày chúng ta đi Đầm Sen vui chơi, nụ cười ấy ngọt ngào biết bao. Em trao anh ánh mắt như một thiên thần. Thiên thần vỗ cánh bay ào vào con người đang nằm trong bóng đêm. Em gắp anh ra khỏi cái bóng của chính mình. Em có biết em quan trọng với anh biết bao nhiêu.

Anh biết anh và em đã yêu nhau như bao kẻ yêu nhau trên trái đất này. Chúng ta đã đi đến tận cùng của hạnh phúc, đắm say, đam mê cuồng nhiệt, hờn ghen, giận dỗi, đau khổ... Để đến lúc lòng không còn dậy sóng. Những cái hôn xiết không thể khiến ta rã rời được nữa mà anh từng tự hào rằng đó là nụ hôn lâu nhất thế gian và em phải nghẹt thở. Đôi bàn tay chạm nhau không còn nóng rẫy. Chỉ còn là những xúc cảm đã trở nên thân thuộc, như hơi thở từng giây, từng phút, từng ngày...

Nhưng rồi cũng chữ nhưng, cái ngày mà em nhắn tin chia tay anh, giữa mùa đông lạnh giá. Đến một ngày, em ra đi trong im lặng khiến lòng anh không lúc nào vui, vẫn hoài chờ đợi trong vô vọng. Hy vọng để rồi thất vọng, để rồi cõi lòng như chết lặng trong nỗi nhớ nhung da diết rất đỗi ngọt ngào. Anh ước gì lúc đó có những liều thuốc quên đi tất cả, anh chỉ ước mình thành kẻ mất trí.

Vỡ nát lòng tin anh dành cho em. Nỗi nhớ nhung, buồn chán kêu gào xé nát tinh thần anh. Anh vẫn hoài suy nghĩ vì sao ngày đó em đi? Anh đã làm gì, nói gì tổn thương đến em? Anh biết ta từng không ít lần cãi nhau nhưng không bao giờ ta giận nhau quá lâu. Chỉ một chút là nỗi nhớ lại dâng trào, lại như tảng băng làm lạnh ngọt lửa hờn giận cáu gắt kia.

Khoảng thời gian sau khi em nhắn tin anh lời nhắn vĩnh biệt ấy, lòng anh đã như thành phố bị nhấn chìm trong những đợt mưa. Những đợt mưa sớm bất chợt, ngang tàn và mạnh mẽ. Dù là ngày hay đêm, mưa vẫn lặng lẽ rơi. Mưa đêm, những cơn mưa đến khi thành phố ngủ rửa sạch kia có thể rửa sạch cái oi bức của ngày nắng, những khói bụi của đường phố mà sao không thể rửa được một chút nỗi lòng anh?

Từng đêm, anh lại thức, lại lặng lẽ đứng nhìn ra hàng hiên ký túc xá. Đã bao lần anh thèm muốn được như những ánh chớp phía xa kia, được kêu gào thật to tên của em. Anh không hy vọng em sẽ nghe thấy, anh chỉ muốn xoa dịu cơn khát trong lòng anh. Một cơn khát không phải là máu như loài yêu ma nanh dài. Một cơn khát tình cảm, gương mặt và nhất là giọng nói ngọt ngào, dịu dàng của em.

Cái cảm giác mất mát này đã làm anh thực sự đau đớn, anh bật khóc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức, như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng có mấy ai hiểu cho anh?

Những ngày không có em bên cạnh, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế anh sẽ ngã, nhìn anh ngã em có xót xa không? Buông tay em ra nghĩa là không còn có em, là mất đi em, mất đi cái hơi thở của những ngày qua. Có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân. Nếu anh chết em sẽ khóc chứ?

Buông tay em ra nghĩa là khi anh quay sang bên cạnh để tìm kiếm một bờ vai, một vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì anh sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi, em sẽ chạnh lòng khi anh co ro chứ? Buông tay em ra là để em ra đi, em sẽ rời xa anh, không còn là của riêng anh, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của em nữa, em sẽ đem cho người khác đúng không?

Chuyện chúng ta tan vỡ, anh như con chim bị ngã sợ cành cây cong. Anh trở nên nghi ngờ về mọi điều tốt đẹp xung quanh. Anh ngần ngại chia sẻ. Anh trở nên im lìm, lặng lẽ. Anh sợ rằng khi trải cõi lòng mình với ai đó, khi trao niềm tin cho ai đó, thì một ngày kia, họ sẽ bất ngờ mang tất cả ra đi, bỏ lại anh lẻ loi trong tiếc nuối và đau khổ, như em đã làm, như thế này đây...

Đêm nay cũng như bao đêm trước anh lặng lẽ một mình như chiếc bóng, căn phòng trống trải như càng thêm rộng thênh thang khi ngay trong lòng em mọi suy nghĩ cứ mải mê tới tận một chân trời nào đó, xa lắm…

Một mình trong đêm vắng, đối diện với chính lòng mình, có biết bao nỗi niềm cứ ào ạt đổ về, có cảm xúc tưởng chừng đã lãng quên bỗng sao tự dưng nối gót tìm về. Trong những giây phút thinh lặng quý giá, những ký ức ngày xưa cứ ùa về, nhất thời làm em choáng ngợp trong tiềm thức.

Đã nhiều lần anh tự hỏi lòng mình rằng tại sao lại yêu em nhiều đến thế? Tại sao lúc đó anh lại dễ rung động đến như vậy? Rất nhiều câu hỏi tại sao, nhưng chỉ có một câu trả lời duy nhất cho tất cả đó là vì... anh yêu em! Anh yêu em nhiều hơn bất cứ thứ gì trên đời này.

Thế rồi chăng, anh trách em sao nhẫn tâm quá, em bỏ anh đi theo người. Anh trách em sao bỏ anh đi khi anh đang yêu em nhiều nhất, hơn cả chính mình. Anh biết vì anh không phải là kẻ mù, và anh biết em đang bên cạnh người đó. Lòng anh như quặn thắt lại.

Nhưng vì tình yêu em, em à, xin em hãy cho anh một cơ hội để cùng nhau xây dựng lại. Anh sẽ bỏ qua mọi lỗi lầm mà anh đang trách cứ em. Anh mặc mọi người gọi anh là kẻ yếu đuối, nhu nhược. Bởi vì anh yêu em nhiều lắm. Anh tin chúng ta có thể xây dựng lại từ đầu. Chúng ta sẽ vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn, vì định mệnh đã an bài chúng ta là một đôi. Vì chính anh biết điều đó, anh là thầy bói mà, em biết đúng không?

Khi anh đang viết những dòng này, em đang ngủ say giấc. Em quá vô tư mà không biết rằng ở nơi đây, có một người đang nhớ về em, người đó yêu em, trong từng giấc ngủ. Những giấc ngủ không tròn giấc đã bao ngày rồi. Anh đã suy nghĩ, anh tha thiết mong em trở về bên anh và cho anh một cơ hội. Kể từ ngày hôm nay mình dành cho nhau một tuần lễ để suy nghĩ em nhé. Anh sẽ không nhắn tin, không liên lạc, và anh sẽ ngóng chờ tin nhắn của em. Dù không đồng ý cũng cho anh câu trả lời.

Vì anh biết rằng, không có em, anh vẫn sống, nhưng đôi vai anh nặng trĩu, lê những bước chân mệt mỏi trên con đường dài trên thành phố đầy khói bụi này. Không có em, vẫn có một con người tồn tại, nhưng đã chết. Trái tim, băng giá, lạnh lẽo, đang chờ một hơi ấm tỏa ra từ em.

Anh biết rằng thời gian đó trôi qua thật chậm, anh mong chờ một tiếng em yêu anh, trong hy vọng nhỏ nhoi, le lói ở cuối con đường. Nếu rằng câu trả lời là không, có lẽ anh sẽ chọn cho mình một con đường mãi mãi không bao giờ gặp em nữa. Vì tình yêu của anh là một bản tình ca, nó không thể ngâm nga chỉ một nốt trầm. Nó cần lắm một nốt bỗng để réo rắt tim vui.

Anh yêu em nhiều lắm em có biết không? Tình yêu rất thật tâm.

Con mèo Kitty của anh.

Kenzuko

(sưu tầm từ VNE)
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
ttbthu
post May 28 2010, 06:40 AM
Post #34


Dzịt Thành Niên
******

Group: Active Members
Posts: 806
Joined: 27-April 10
From: Nơi ta đang ở
Member No.: 98,108



QUOTE(sda @ May 26 2010, 07:04 PM)
CODE

http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2009/12/3BA16E8B/


Xin hãy cho anh một cơ hội

Kể từ ngày hôm nay mình dành cho nhau một tuần lễ để suy nghĩ em nhé. Anh sẽ không nhắn tin, không liên lạc, và anh sẽ ngóng chờ tin nhắn của em. Dù không đồng ý cũng cho anh câu trả lời. (Le Nguyen Anh)

From: Lê Nguyen Anh
Sent: Sunday, December 20, 2009 3:29 PM

Có những mối tình đi qua chẳng để lại dư vị gì. Có những mối tình qua đi để lại xót xa, tiếc nuối và đau khổ. Có những mối tình để lại sự hận thù. Và có những mối tình, khi tất cả qua đi, thời gian trôi đi, nhưng vẫn để lại trọn vẹn một tình yêu trong ký ức, trong tâm tưởng của hai người. Tình yêu đó là sợi chỉ xuyên suốt quá khứ, hiện tại và tương lai.

Tình yêu luôn thật lạ kỳ và phi lý, phải không em? Cho đến bây giờ thì anh thật sự không thể lý giải được vì sao anh yêu em và mãi yêu em như thế. Câu trả lời có vẻ rất dễ, anh có thể trả lời ngay từ khi anh mới gặp em và cái cách mà anh tiếp cận em, thì đến bây giờ, nó còn đâu?

Anh yêu em ngay từ những cái nhìn, những nụ cười mà anh gọi là “khùng điên”. Anh chê em xấu, nhưng trong lòng anh em đẹp biết bao nhiêu. Em đẹp khi em ở bất kỳ nơi đâu, dù em bệnh, dù em không trang điểm. Với anh em đẹp lắm, em có biết không?

Anh vẫn nhớ như in cái ngày em đến bên anh, những ngày chúng ta rong ruổi trong từng nẻo đường thành phố. Có khi từ quận 7 ta chạy qua vùng Thủ Đức lận, đúng không em. Và anh vẫn nhớ, nhớ ngày chúng ta đi Đầm Sen vui chơi, nụ cười ấy ngọt ngào biết bao. Em trao anh ánh mắt như một thiên thần. Thiên thần vỗ cánh bay ào vào con người đang nằm trong bóng đêm. Em gắp anh ra khỏi cái bóng của chính mình. Em có biết em quan trọng với anh biết bao nhiêu.

Anh biết anh và em đã yêu nhau như bao kẻ yêu nhau trên trái đất này. Chúng ta đã đi đến tận cùng của hạnh phúc, đắm say, đam mê cuồng nhiệt, hờn ghen, giận dỗi, đau khổ... Để đến lúc lòng không còn dậy sóng. Những cái hôn xiết không thể khiến ta rã rời được nữa mà anh từng tự hào rằng đó là nụ hôn lâu nhất thế gian và em phải nghẹt thở. Đôi bàn tay chạm nhau không còn nóng rẫy. Chỉ còn là những xúc cảm đã trở nên thân thuộc, như hơi thở từng giây, từng phút, từng ngày...

Nhưng rồi cũng chữ nhưng, cái ngày mà em nhắn tin chia tay anh, giữa mùa đông lạnh giá. Đến một ngày, em ra đi trong im lặng khiến lòng anh không lúc nào vui, vẫn hoài chờ đợi trong vô vọng. Hy vọng để rồi thất vọng, để rồi cõi lòng như chết lặng trong nỗi nhớ nhung da diết rất đỗi ngọt ngào. Anh ước gì lúc đó có những liều thuốc quên đi tất cả, anh chỉ ước mình thành kẻ mất trí.

Vỡ nát lòng tin anh dành cho em. Nỗi nhớ nhung, buồn chán kêu gào xé nát tinh thần anh. Anh vẫn hoài suy nghĩ vì sao ngày đó em đi? Anh đã làm gì, nói gì tổn thương đến em? Anh biết ta từng không ít lần cãi nhau nhưng không bao giờ ta giận nhau quá lâu. Chỉ một chút là nỗi nhớ lại dâng trào, lại như tảng băng làm lạnh ngọt lửa hờn giận cáu gắt kia.

Khoảng thời gian sau khi em nhắn tin anh lời nhắn vĩnh biệt ấy, lòng anh đã như thành phố bị nhấn chìm trong những đợt mưa. Những đợt mưa sớm bất chợt, ngang tàn và mạnh mẽ. Dù là ngày hay đêm, mưa vẫn lặng lẽ rơi. Mưa đêm, những cơn mưa đến khi thành phố ngủ rửa sạch kia có thể rửa sạch cái oi bức của ngày nắng, những khói bụi của đường phố mà sao không thể rửa được một chút nỗi lòng anh?

Từng đêm, anh lại thức, lại lặng lẽ đứng nhìn ra hàng hiên ký túc xá. Đã bao lần anh thèm muốn được như những ánh chớp phía xa kia, được kêu gào thật to tên của em. Anh không hy vọng em sẽ nghe thấy, anh chỉ muốn xoa dịu cơn khát trong lòng anh. Một cơn khát không phải là máu như loài yêu ma nanh dài. Một cơn khát tình cảm, gương mặt và nhất là giọng nói ngọt ngào, dịu dàng của em.

Cái cảm giác mất mát này đã làm anh thực sự đau đớn, anh bật khóc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức, như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng có mấy ai hiểu cho anh?

Những ngày không có em bên cạnh, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế anh sẽ ngã, nhìn anh ngã em có xót xa không? Buông tay em ra nghĩa là không còn có em, là mất đi em, mất đi cái hơi thở của những ngày qua. Có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân. Nếu anh chết em sẽ khóc chứ?

Buông tay em ra nghĩa là khi anh quay sang bên cạnh để tìm kiếm một bờ vai, một vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì anh sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi, em sẽ chạnh lòng khi anh co ro chứ? Buông tay em ra là để em ra đi, em sẽ rời xa anh, không còn là của riêng anh, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của em nữa, em sẽ đem cho người khác đúng không?

Chuyện chúng ta tan vỡ, anh như con chim bị ngã sợ cành cây cong. Anh trở nên nghi ngờ về mọi điều tốt đẹp xung quanh. Anh ngần ngại chia sẻ. Anh trở nên im lìm, lặng lẽ. Anh sợ rằng khi trải cõi lòng mình với ai đó, khi trao niềm tin cho ai đó, thì một ngày kia, họ sẽ bất ngờ mang tất cả ra đi, bỏ lại anh lẻ loi trong tiếc nuối và đau khổ, như em đã làm, như thế này đây...

Đêm nay cũng như bao đêm trước anh lặng lẽ một mình như chiếc bóng, căn phòng trống trải như càng thêm rộng thênh thang khi ngay trong lòng em mọi suy nghĩ cứ mải mê tới tận một chân trời nào đó, xa lắm…

Một mình trong đêm vắng, đối diện với chính lòng mình, có biết bao nỗi niềm cứ ào ạt đổ về, có cảm xúc tưởng chừng đã lãng quên bỗng sao tự dưng nối gót tìm về. Trong những giây phút thinh lặng quý giá, những ký ức ngày xưa cứ ùa về, nhất thời làm em choáng ngợp trong tiềm thức.

Đã nhiều lần anh tự hỏi lòng mình rằng tại sao lại yêu em nhiều đến thế? Tại sao lúc đó anh lại dễ rung động đến như vậy? Rất nhiều câu hỏi tại sao, nhưng chỉ có một câu trả lời duy nhất cho tất cả đó là vì... anh yêu em! Anh yêu em nhiều hơn bất cứ thứ gì trên đời này.

Thế rồi chăng, anh trách em sao nhẫn tâm quá, em bỏ anh đi theo người. Anh trách em sao bỏ anh đi khi anh đang yêu em nhiều nhất, hơn cả chính mình. Anh biết vì anh không phải là kẻ mù, và anh biết em đang bên cạnh người đó. Lòng anh như quặn thắt lại.

Nhưng vì tình yêu em, em à, xin em hãy cho anh một cơ hội để cùng nhau xây dựng lại. Anh sẽ bỏ qua mọi lỗi lầm mà anh đang trách cứ em. Anh mặc mọi người gọi anh là kẻ yếu đuối, nhu nhược. Bởi vì anh yêu em nhiều lắm. Anh tin chúng ta có thể xây dựng lại từ đầu. Chúng ta sẽ vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn, vì định mệnh đã an bài chúng ta là một đôi. Vì chính anh biết điều đó, anh là thầy bói mà, em biết đúng không?

Khi anh đang viết những dòng này, em đang ngủ say giấc. Em quá vô tư mà không biết rằng ở nơi đây, có một người đang nhớ về em, người đó yêu em, trong từng giấc ngủ. Những giấc ngủ không tròn giấc đã bao ngày rồi. Anh đã suy nghĩ, anh tha thiết mong em trở về bên anh và cho anh một cơ hội. Kể từ ngày hôm nay mình dành cho nhau một tuần lễ để suy nghĩ em nhé. Anh sẽ không nhắn tin, không liên lạc, và anh sẽ ngóng chờ tin nhắn của em. Dù không đồng ý cũng cho anh câu trả lời.

Vì anh biết rằng, không có em, anh vẫn sống, nhưng đôi vai anh nặng trĩu, lê những bước chân mệt mỏi trên con đường dài trên thành phố đầy khói bụi này. Không có em, vẫn có một con người tồn tại, nhưng đã chết. Trái tim, băng giá, lạnh lẽo, đang chờ một hơi ấm tỏa ra từ em.

Anh biết rằng thời gian đó trôi qua thật chậm, anh mong chờ một tiếng em yêu anh, trong hy vọng nhỏ nhoi, le lói ở cuối con đường. Nếu rằng câu trả lời là không, có lẽ anh sẽ chọn cho mình một con đường mãi mãi không bao giờ gặp em nữa. Vì tình yêu của anh là một bản tình ca, nó không thể ngâm nga chỉ một nốt trầm. Nó cần lắm một nốt bỗng để réo rắt tim vui.

Anh yêu em nhiều lắm em có biết không? Tình yêu rất thật tâm.

Con mèo Kitty của anh.

Kenzuko

(sưu tầm từ VNE)
*


Lại thêm 1 chuyện "cầm nhầm " nữa :cry: . :hearts: sis SDA for the source.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
sda
post May 28 2010, 09:20 AM
Post #35


Vịt Super 888
Group Icon

Group: Global Moderators
Posts: 39,762
Joined: 20-May 05
Member No.: 301



QUOTE(ttbthu @ May 28 2010, 10:47 AM)
Lại thêm 1 chuyện "cầm nhầm " nữa  :cry: .  :hearts:  sis SDA for the source.
*


Không có chi đâu sis Thu :) Chỉ cần search là thấy bài "tâm sự" nầy được đăng ở rất nhiều web site khác nhau :eyelashes1:

Theo SDA nghĩ nếu ai có lòng mang về để mọi người cùng đọc và bàn luận thì rất hoan nghênh. Nhưng xin vui lòng ghi chú thêm hai chữ "sưu tầm" để tránh những ngộ nhận :eyelashes1: :hearts:
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
ttbthu
post May 28 2010, 09:33 AM
Post #36


Dzịt Thành Niên
******

Group: Active Members
Posts: 806
Joined: 27-April 10
From: Nơi ta đang ở
Member No.: 98,108



QUOTE(sda @ May 28 2010, 10:27 AM)
Không có chi đâu sis Thu :)  Chỉ cần search là thấy bài "tâm sự" nầy được đăng ở rất nhiều web site khác nhau  :eyelashes1: 

Theo SDA nghĩ nếu ai có lòng mang về để mọi người cùng đọc và bàn luận thì rất hoan nghênh.  Nhưng xin vui lòng ghi chú thêm hai chữ "sưu tầm" để tránh những ngộ nhận  :eyelashes1:  :hearts:
*


Không những mang về thôi mà còn "vỗ ngực xưng danh" là mình tự viết nữa mới khổ chứ :che:
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
nhelen79
post Jul 8 2010, 09:35 PM
Post #37


Dzịt Tốt Tướng
*******

Group: Active Members
Posts: 1,448
Joined: 24-February 08
Member No.: 75,773



QUOTE(Bouh @ Feb 6 2010, 07:22 AM)
Anh Kiệt kiếm đâu được cái bài này vậy?
Kể ra đàn ông VN ngộ quá hén, chỉ thích bị mất người yêu rồi nói "anh lúc nào cũng mãi yêu em"
*



câu này Bouh nói từ tháng 2, wa tháng 7 vẫn còn ddu'ng á :applause1:
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
3 Pages < 1 2 3
Reply to this topicTopic OptionsStart new topic
 
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:
 


·
| Forum| Blogs| Gallery | Help | Search | Members | Calendar | Time is now: 20th November 2017 - 11:19 AM

Skin edited by ACNK © 2005 VietLove