Welcome Guest ( Log In | Register )


Tra Từ Điển online
5 Pages < 1 2 3 4 > »  
Reply to this topicStart new topicStart Poll
> ♥ 1 Tin Nhắn Cho Người Ấy ♥

 
BeSuong
post Dec 31 2011, 10:56 PM
Post #16


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Có cánh chuồn nào trên vai em không?


Yêu một người không nhất định là phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?


Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"

Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.

Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"

Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."

Yêu một người không nhất định là phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?



“Chúng ta còn lại gì, chỉ rớt lại hai giọt nước mắt hoá thành băng!”

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Jan 1 2012, 03:26 AM
Post #17


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177




----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, thường là họ để máy luôn cho đến sáng vì không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai cảm nhận dường như hơi ấm của người yêu còn đọng lại bên cạnh chỗ nằm , và một tình yêu vấn vương, tha thiết đi lẫn vào trong giấc ngủ.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái rồi cũng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu cũ , bỗng thấy bùi ngùi. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh không muốn cúp máy trước, bởi vì cần biết có em ở bên kia , thì anh cũng thấy gần gũi như là em đang ở bên cạnh. Những người cúp máy sau, thường cảm thấy hụt hẫn như vừa đánh mất một điều gì.Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Jan 4 2012, 07:20 AM
Post #18


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177





Có thể rồi người khác sẽ đến với em
Nói lại những điều ngày xưa anh đã nói
Chỉ nghĩ vậy thôi mà sao tim đau nhói
Sao anh lại buồn khi em hạnh phúc với người ta ?

Có thể rồi ngày xưa ấy rất xa
Kỷ niệm cũ nhạt nhòa theo năm tháng
Khi bên em là người con trai khác
Em sẽ quên : kỉ niệm mối tình đầu

Có thể rồi anh sẽ nói với người đến sau
Họ đang có điều hạnh phúc nhất
Hạnh phúc đó ngày xưa anh đánh mất
Mà ngày nay chẳng có lại bao giờ

Có thể rồi năm tháng anh vẫn chờ
Nơi phố cũ ngày xưa mình hò hẹn
Có thể rồi như xưa: em không đến
Anh một mình... đứng đợi... suốt ngàn năm !!!

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Jan 5 2012, 03:21 PM
Post #19


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177






... Người ta bảo sông Tương rất sâu. Nhưng chưa bằng nguồn tương tư. Sông sâu còn có đáy. Tương tư không bờ bến. Chàng ở đầu sông Tương, Thiếp ở cuối sông Tương. Tương tư không gặp mặt. Cùng uống nước sông Tương. Hồn mơ bay chẳng tới Chỉ thiếu một điều chết. Ta vào cửa tương tư, Mới biết tương tư đau khổ!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Jan 6 2012, 09:03 PM
Post #20


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177




Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người



Ai rồi cũng quên, bởi thời gian không hề dừng nghĩ. Mọi thứ rồi... sẽ lắng đọng, bởi cuộc đời còn nhiều việc phải làm. Nhất định sẽ quên, đem nhớ gởi vào quên bằng công việc, bằng sự quán xét tâm mình và bằng tình thương với người khác.


Không biết vô tình hay hữu ý mà trong tiếng Việt, từ Quen lại đứng thật gần với Quên...


Vậy mất bao lâu để quên một người? Trong mỗi chúng ta, có lẽ ai cũng có đôi lần tự hỏi lòng mình như thế, nhất là trong chuyện tình cảm. Cuộc đời có quên có nhớ. Nhớ vì khắc khoải yêu thương, Muốn quên vì có những điều trượt xa tầm tay với, hoặc làm lòng mình nhói đau...

Là giấc mơ chòng chành vụn vỡ

Những yêu thương như thuỷ tinh sắc lạnh găm lút vào lòng

Là bài thơ đêm cô đơn dang dở

Viết giữa những tiếng thạch sùng khô buồn chắc lưỡi,

cho chỉ một độc giả là bóng tối gượng mở tự xem



Là những ngày mặt biển đầy bão giông

Bình yên nơi đâu cho một cánh buồm lạc đường chới với?

Úp mặt vào cổ tích xa diệu vợi

Thương hải âu chiều thảng thốt sóng lồng xô

Là hiểu rằng buộc phải đẩy người ấy ra thật xa

Như cách tự cầm dao cứa vào tay mình lặng lẽ

Tập mỉm cười phía sau những giọt lệ

Không còn khắc khoải bầm môi



Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người…

Một yêu thương mà mình yêu thương nhất

Dẫu sẽ bầm đau như thân thể của một cái cây bật gốc

Làm kẻ độc hành đi trong chiều gió ngược

Nhưng vì cuộc đời nói đó là điều cần thiết

Nên dằn lòng đem nhớ gửi vào quên



Dẫu biết chật hẹp một cõi thế gian

Sẽ bước gần nhau trong dòng đời tấp nập

Vẫn dõi trông nhau, để thấy bình yên với người làm lòng mình hạnh phúc

Vẫn yêu thương tràn ngập – nhưng mang màu sắc mới khác xưa…



Hát bài hát một mình, và đi về dưới những cơn mưa

Không cần một người che giùm chiếc ô, bàn chân trần trên con đường lạnh trơn vẫn không trượt ngã

Mỉm cười, tự thắp lửa

Gửi những nguyện cầu mỗi ngày âm thầm về phía một người ta phải cố quên…


LƯƠNG ĐÌNH KHOA





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Jan 8 2012, 12:12 AM
Post #21


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177





Trăng về phố cũ bơ vơ

Tìm đâu thấy một giấc mơ ấm nồng?

Chỉ còn ngọn gió mênh mông...

Trăng trôi lẻ bóng bên dòng khát khao...

Soi vào một giấc mơ đôi

Để yêu thêm một nụ cười tình xa...

Soi vào - ta gặp lòng ta

Ai mang thương nhớ giăng qua tháng ngày?

Bàn tay mong gặp bàn tay

Thắp lên lửa ấm sum vầy, người ơi...

Sao lòng chẳng thể nguôi ngoai?

Đêm run một tiếng thở dài bên song

Xin tình đừng là bóng trăng

Để chim bói cá úa vàng giấc mơ...

Chênh vênh cách một mặt hồ

Mà rơi nước mắt - ngẩn ngơ nhói lòng...


LƯƠNG ĐÌNH KHOA

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 5 2012, 08:08 PM
Post #22


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Còn yêu em nữa không?

Còn yêu em nữa không?
Hay bạc màu nỗi nhớ?
Anh đi ngày nắng đổ
Em về ngày mưa giông

Còn yêu em nữa không?
Mùa lạnh màu tím ngắt
Những hoàng hôn lá non
Cũng bỏ đi đâu mất

Đừng hỏi em thêm nữa
Những ngày buồn xa xôi
Chẳng cần chi nhau cả
Mặc vầng trăng đêm trôi

Mưa mang theo đi hết
Những nỗi buồn mùa đông
Cuốn theo lời giá lạnh
Còn yêu em nữa không?

Võ Hà


This post has been edited by BeSuong: Apr 5 2012, 08:09 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 7 2012, 02:22 PM
Post #23


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Tình yêu của một con ma


Một con quỷ đang nói chuyện với một con ma....


Quỷ: Tại sao mày chết vậy ???


Ma: Tao bị xe hơi đâm khi đang cố gắng cứu một người ....


Quỷ: Tại sao?


Ma: Bởi vì tao không muốn cô ấy bị đau khổ ....


Quỷ: Mày thật sự yêu cô ấy, và có thể hi sinh cả cuộc đời mày cho cô ấy được sao??!

Có lẽ giờ cô ấy đang rất buồn đấy, buồn vì cái chết của mày, mày không hiểu à.


Ma: Không đâu, cô ấy bây giờ đang rất hạnh phúc, bởi vì người tao cứu, chính là người mà cô ấy yêu...



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 10 2012, 04:51 AM
Post #24


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



..SINH NHẬT BUỒN..

Sinh Nhật em
Anh thắp ngọn nến mừng
Ngọn nến sáp chảy tan từng ngấn lệ?
Chuyện của mình cũng u buồn như thế
Yêu và đau....

Anh thắp cho anh ngọn nến không màu
Run rẩy cháy giữa cuộc tình cô độc
Em vẫn nói, Em không bao giờ khóc
Anh đã tin..

Thời gian qua không ngoảnh lại nhìn
Ngày tháng bộn bề và em giờ xa quá
Từ bao giờ mình như hai kẻ lạ
Anh hỏi mình.. em có nhớ .?

Mãi đếm tuổi em.. Anh quên mất tuổi mình
Hy vọng chết theo từng tờ lịch mỏng
Thời gian trôi trong tĩnh lặng
Không một điểm dừng...

Anh thắp cho anh một ngọn nến rưng rưng
Ngọn nến khóc và Anh cười lặng lẽ
Đêm nay lạnh, chưa bao giờ lạnh thế
Sinh nhật anh buồn..
Anh chúc em vui..!
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
SinhvienAtlanta
post Apr 11 2012, 05:02 PM
Post #25


Dzịt Mới
*

Group: Active Members
Posts: 29
Joined: 7-June 05
Member No.: 5,579



Gần 1 năm rồi mà vết thương vẫn chưa lành sao? Phải chăng trong lúc muốn quên là lúc ta lại nhớ nhất? Tại sao vẫn nhớ 1 người làm ta buồn mà ko tạo cơ hội cho người làm ta vui? Hay là người làm ta vui cũng là người làm ta buồn? Rắc rối ghê...tui bó tay :)
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 11 2012, 07:18 PM
Post #26


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Cám ơn SinhvienAtlanta đã ghé thăm , 1 năm thì đủ dài để làm lành một vết thương nhưng vết sẹo thì 1 đời cũng không thể nào lành được.

This post has been edited by BeSuong: Apr 11 2012, 07:22 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 11 2012, 07:21 PM
Post #27


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Cần 1 ngày để làm quen 1 người,1 tuần để tìm hiểu 1 người,1 tháng để nói yêu 1 người, và 1 năm để cố gắng yêu người đó nhìu hơn, cần 1 đời để chứng minh rằng mình yêu người đó đến chừng nào... ...nhưng chỉ cần 1 giây bạn có thể đánh mất người đó mãi mãi…
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 11 2012, 07:29 PM
Post #28


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn cô đơn.


Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó,người yêu có thể cô đơn ngay khi ở bên nhau.

Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.

Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng và thế giới ngoài xã hội. Thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. " Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ ". Vì thế, người ta có thể cô đơn giữa đám đông.

Người ta cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ. Người ta có thể cô đơn vì không đến được với người khác. Người ta cũng có thể cô đơn vì người khác không muốn đến với mình. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì người ta cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa người ta vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.

Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn .

Người ta đi tìm chân trời mới, lòng sao lại buồn, hay ta buồn cho ta, cho nỗi cô đơn giữa rừng người náo nhiệt này ...

Cô đơn - cảm giác không thể gọi thành tên . một mình trên đường ... Dòng người vẫn đi, vẫn ồn ào ... Một mình ta lặng lẽ ... Vậy là cô đơn !!!

Một mình với biển ... Thả bộ ... Buốt ... Lạnh .... Muốn có một vòng tay ai đó ôm mình ... Kéo mình vào lòng ... Biết mình cô đơn ...

Nhìn lại dấu chân trên cát chỉ có mình ...

Cô đơn khi một mình trong phòng ... Bản nhạc vẫn vang lên ... Muốn có một cái xiết tay thật chặt để biết mình không một mình, để biết mình không đơn độc.

Cô đơn là khi một mình nhìn hoàng hôn đang dần qua ... Muốn có ai đó để ôm vào lòng ...

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
SinhvienAtlanta
post Apr 12 2012, 06:38 AM
Post #29


Dzịt Mới
*

Group: Active Members
Posts: 29
Joined: 7-June 05
Member No.: 5,579



1 người bệnh thì nằm trên giường để điều trị và dưỡng thương. Khi vết thương đã lành thì bước xuống giường và tiếp tục đối diện với thử thách trong cuộc sống. Lâu lâu rờ lại vết sẹo để nhớ lại quá khứ, mĩm cười , rồi ta mạnh mẽ hơn để sống cho hiện tai và mơ ước cho tương lai. Vết sẹo thì ko bao giờ biến mất nhưng nếu vết thương lành rồi thì ta có thể đi được. Vậy hãy đứng dậy và bước đi.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 13 2012, 06:49 PM
Post #30


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Em kể cho người nghe câu chuyện có một chàng trai yêu một cô gái. “Chàng trai xin yêu cô 4 ngày là xuân, hạ, thu, đông nhưng cô gái bảo nhiều nên chàng xin yêu cô 3 ngày: ngày hôm trước, hôm nay và hôm sau nhưng vẫn nhiều nên chàng xin được yêu 2 ngày thôi. Đó là ngày chẵn và ngày lẻ, nhưng 2 vẫn là số nhiều nên cuối cùng chàng trai chỉ xin được yêu cô gái một ngày: Đó là ngày chàng trai còn sống”....

Có nhiều hay không khi chỉ cần một người trong tim là có thể đi hết cuộc đời này dẫu cho... trong tim người ấy chẳng còn có mình nữa... mà có quang trọng gì miễn là : "... tôi có người... để nhớ , đến... tương tư..." là đủ rồi.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
5 Pages < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicTopic OptionsStart new topic
 
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:
 


·
| Forum| Blogs| Gallery | Help | Search | Members | Calendar | Time is now: 17th December 2017 - 01:41 PM

Skin edited by ACNK © 2005 VietLove