Welcome Guest ( Log In | Register )


Tra Từ Điển online
5 Pages  1 2 3 > »  
Reply to this topicStart new topicStart Poll
> Những ngày tháng qua

 
Tung Son
post Jun 27 2010, 03:06 AM
Post #1


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890




Gởi con (babysit)

Tg : Tran Dinh Anh

(IMG:http://votruongtoan.org/upload/AT_10.jpg)

Một buổi chiều đi làm về sớm tôi chạy xe ngang nhà bà Hai Méo để đón đứa con gái út về . Cháu mấy ngày bị bịnh không đi học được nên gởi cháu ở đó từ sáng đến chiều . Hai vợ chồng bả đi theo diện H.O , lúc mới qua thì bả được hai đứa rưỡi . Giờ đây đã 5 đứa . Đứa lớn nhứt 15 , nhỏ nhứt 3 tuổi . Chồng bả hơn bả gần hai con giáp . Những khi tôi ra nhà thờ , mấy cậu nhỏ chào tôi là " Sư phụ ", nhưng gặp chồng bà Hai Méo , tụi nó cung kính gọi ổng là "Đại Sư Phụ ". Ổng giận tím mặt không nói câu nào lẵng lặng bỏ đi . Già 62 tuổi rồi còn ham vui thì ráng mà chịu . Để kiếm thêm tiền để trả nợ xe van Toyota Sienna mới , bà Hai Méo nhận vài đứa con hàng xóm babysit . Nhà này bả đi mướn hai phòng ngủ nhỏ chật hẹp . Lúc trước những năm dọn xuống đây (1989) tôi từng sống nơi đây . Nhà lúc nào cũng đầy gián bé tí .

Tôi gõ cửa hỏi lớn tiếng :
- Có ai không ?

Không thấy ai trả lời tôi nghĩ thầm giờ này chắc bà chủ nhà đi đón con ở trường mẫu giáo Springdale gần nhà chăng . Ờ ! lúc nãy đâu thấy xe bả đậu sau nhà . Tôi quay lưng rảo chân được mấy bước , tôi bỗng nghe tiếng gọi :
- Bố bố .

Nghe sao giống giọng nói của Linda con gái út tôi . Tôi bước trở lại cửa bảo cháu mở cửa cho tôi vào . Vừa vào ngang bực cửa nhìn quanh quẩn không thấy một ai vắng hoe . Một bức hình ông Quan Công mặt đỏ tay cầm trường đao kê ngay ngắn dưới đất với vài cây nhang còn nghi ngút hương khói . Con gái tôi ngồi trên cái ghế sa lông cũ đã bạc màu , nét mặt buồn và trông yếu ớt . Dưới đất bên cạnh ghế sa lông là một bé sơ sinh chừng tám hay chín tháng mặt ngô nghê nhoẻn miệng bé bỏng cười nhìn chằm chặp vào tôi . Cơn giận của tôi nguôi ngay khi nhìn thấy đứa bé . Một đứa bé năm tuổi còn đang bị bệnh trông coi một em bé chín tháng còn nằm trên car seat (ghế an toàn cho trẻ sơ sinh , khi di chuyển trong xe hơi ) . Nó u ớ quơ tay quơ chân mặt mũm mĩm dễ thương .

Tôi nhẹ nhàng tới gần ngồi xuống đất , khẽ nói :
- Muốn bú sữa à !

Nó lại quơ tay có vẻ vui mừng khi trông thấy mặt tôi . Tôi với chai sữa kế bên đó đưa cho bé . Nó vội vã đưa hai bàn tay bé bỏng cầm chai sữa đưa núm vú vào miệng bú chùn chụt .
- Sữa này mới hay cũ rồi con .
- Mới mà bố .

Tuy nghe vậy nhưng lòng không yên. Để cho chắc chắn an toàn , tôi đưa tay ra như ra hiệu xin lại chai sữa . Nó hiểu và đưa chai cho tôi . Sau khi lấy mũi ngửi có vẻ uống được , tôi vặn lại nắp bình và cố ý lật úp chai sữa , đưa đít chai cho nó . Nó cầm lấy với những ngón tay xinh xoay xoay chai rồi đưa đúng núm vú vào miệng . Hai cha con tôi ngó thằng bé rồi cười .
- Hay mang nó về nhà mình nuôi nhé .

Con gái tôi lắc đầu không chịu . Gái út mà , lúc nào cũng muốn đòi bế đòi bồng . Đôi khi được bế rồi lại đòi xuống chơi với hai chị của nó . Có lần bồng bế Linda lên , tôi hỏi cô con gái thứ ba mười một tuổi :
- Kim lại đây bố bế nào .

Con bé Kim lắc đầu tỏ vẻ không chịu .
- Thấy không , đâu có ai như Linda cứ bắt bố bồng bế thế này .
- À , tại chị mắc cỡ đấy bố ơi !

Sau khi bú xong thằng bé đưa chai không ve vẩy trước mặt ra vẻ muốn ăn nữa . Tôi ngó xung quanh thầm nghĩ bụng : " Nhà chật mà bày sao lắm thứ ! Kia bộ sa lông kia sách vở lung tung cả lên . Trong phòng ngủ nào giường nệm ba bốn cái chồng chất ngất ngưởng lên nhau ."

- Bác thì không biết sữa để đâu . Thôi thì con uống nước lạnh hay uống trà bác đi lấy cho con uống nhé !

Nó gật đầu . Tôi giả bộ cầm lấy chai không đưa trả lại cho nó . Nó ngó qua rồi cầm đưa dứ dứ cho tôi . Thằng bé này coi bộ cũng lanh quá nhỉ . Tay tôi đang cầm tờ tuần báo Bút Việt bèn giả bộ hỏi thử :
- Thôi cháu ăn no rồi , bây giờ đọc báo nhé .

Tôi đưa tờ báo cho nó . Nó cũng cầm tờ báo bằng hai tay bé bỏng , ngó qua ngó lại ra vẻ thích thú .
- Bố à ! Nó đâu biết đọc báo .

Hai bố con cùng cười khúc khích với nhau . Bé cũng nhoẻn miệng cười .

Vừa lúc đó , có tiếng mở cửa . Một bầy con nít đứa ba bốn đứa 6, 7 tuổi chạy túa vào miệng tía lia . Bà chủ nhà Hai Méo xách một baby khác vào , trông thấy tôi mặt bà có vẻ bẽn lẽn nở nụ cười gượng . Tôi chào chị :
- Lần sau có đi đâu nhớ cho cháu đi theo . Hàng xóm Mỹ họ biết bỏ con nít dưới 12 tuổi một mình trong nhà , thì phiền hà lắm (Họ gọi cảnh sát tới làm biên bản thủ tục rồi đưa ra tòa )
- Em có gọi cháu mà nó không chịu đi theo .

Tôi cũng giả vờ nói qua loa cho xong chuyện :
- Lần sau con nhớ đi theo bác nghe con .

Lúc bồng cháu ra xe , ngó qua xe của bà Hai Méo . Trên xe vẫn còn vài đứa nhóc lổn ngổn chăm chú nhìn ra ngoài khung cửa kính . Hai cha con lên xe .Tôi chở cháu đi chợ mua thức ăn về nấu cho bữa tối . Sực nhớ ra điều gì tôi hỏi :
- Uả ! Vậy mấy bữa nay bả Hai Méo để con một mình trông thằng bé bế bi kia à ?
- Dạ .
Lòng tôi dâng một nỗi buồn khó tả . Thâm tâm tôi thầm cám ơn Chuá đã che chở cho các cháu được bình an trong những ngày qua .

Ngày tháng trôi qua . Bên cạnh nhà tôi có thêm một ông bà Việt Nam mới dọn về .

Một hôm tôi đi làm về con bé út Linda nhà tôi hớn hở khoe :
- Bố biết không ! Thằng cu Tí nhà bên cạnh nó vui lắm . Con biểu nó ắc xù thì nó lấy tay che miệng ắc xù , biểu nó gãi đầu nó giơ tay gãi soàn soạt .

Thoạt nghe cô út nhà tôi nói luyên thuyên , tôi chả hiểu nó muốn nói đến cậu bé nào con nhà ai . Bà nhà tôi đang đứng nhặt rau , nghe thấy vậy xen vào :
- À ! Thằng bé con bà bán bánh xèo bánh cuốn gần chợ Việt Nam đó . Bả gởi hai đứa nhỏ cho bà Đinh trông giùm . Bé nó còn bắt chước nhái theo , chừng vài tháng nó lớn còn lâu biểu nó mới làm theo .

Tôi cười xòa và hỏi thêm :
- Thế con có biểu nó hôn gió hay đá lông nheo không ?
- Con không hiểu . Đá lông nheo là gì hả bố ?

Tôi cười và đánh trống lãng nói qua câu chuyện khác . Chừng một giờ sau tôi lững thững bước qua nhà ông bà Đinh hàng xóm . Bà Đinh mở cửa tươi cười chào đón :
- Anh đi đâu vậy , kiếm chỉ à ?
- Không , tui đi xem thằng bé tên Brian . Con Linda biểu nó làm trò hay lắm . Biểu nó ắc xù là nó ắc xù . Tui nhớ thằng lớn nhà tôi lúc còn bé ai biểu gì nó cũng làm theo .
- Anh cứ vô nhà chơi , để em gọi nó ra nhé . Này cu Tí ra bác bảo đây con .

Bé Brian từ trong góc bếp lẫm chẫm bước ra , mặt mày trắng trẻo .

- Sao cháu nó không mắc tả mặc quần cho nó hả chị ?
- Nó đang tập bỏ tả , lại đây bác mặc quần cho nhé . Cu à ! Sờ mắt cho bác coi . Ngoan quá ! Nào sờ chim cho bác Áng coi .

Tôi bật cười . Không hiểu sao cái bà hàng xóm này lại dạy cho đứa bé hai tuổi những trò nghịch ngợm như vậy . Nhưng cậu bé hơn một tuổi chỉ sờ vào dưới bụng một chút rồi lấy tay chỉ vào chai sữa đầu bàn ăn .

- Bú, bú sữa .

Bà Đinh cười khanh khách , nói tiếp :
- Hôm bữa ba nó tới đón nó trách tui sao dạy nó cứ sờ vú mẹ . Tối về nhà là nó cứ vạch áo mẹ ra mà sờ . Tui cười nói với ổng : " Tui ở nhà tui trông bẩy tám đứa . Có đứa hai tuổi có đứa năm sáu tuổi . Tui hông hiểu cháu nào chỉ biểu nó mà nó lại cứ hay bắt chước như thế ."
- Con nít mà chị . Chừng vài tháng nữa nó biết mắc cỡ . Đố chị biểu nó vâng lời chị . Phải không cu Tí ? Sờ đầu cho bác coi nhé . Ờ ! Ngoan nhé ! Đá lông nheo cho bác xem nào .
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Jun 27 2010, 03:10 AM
Post #2


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Dạy kèm cho con

Tg : Tran Dinh Anh

Trên đất Mỹ này có nhiều điều dở khóc dở cười . Hôm qua , đứa gái út Linda lên năm tuổi , học
lớp mẫu giáo gần nhà, đi học về quăng ngay cái cặp lên ghế sa lông. Cháu hỏi tôi :
- Bố ơi ! Thầy giáo tiếng Mỹ là gì?

Nghe qua tôi lẩm bẩm : " Gì chớ cái đó thì dễ ợt ! "
- Là teacher .
- Thế cô giáo là gì hả bố?
- Thì cũng là teacher.
- Không phải đâu .

Vừa nghe qua lời con nói , tôi thấy buồn lòng . A cô bé này dám chê bố. Mới đi học được mấy tháng a b c vài tiếng Mỹ mà dám nói mình sai . Tức mình tôi gọi đứa con gái kế tên Thy , đang học lớp 9 :
- Thy à ! Thầy giáo , cô giáo tiếng Mỹ là gì?
- Là teacher.

Tôi quay lại bảo với cô gái út , giọng khoái chí :
- Thấy chưa , chị Thy nói đúng như bố.

Tôi thấy mắt con bé nhíu lại :
- Không phải vậy đâu .

À ! Vậy là có vấn đề rồi . Tôi nghiêm nét mặt lại :
- Bây giờ gái út nói cho bố nghe , tại sao lại không phảỉ ?
- Trong trường cô giáo con nói " Thầy giáo là el professor. "

Khi nghe được tiếng EL , tôi biết ngay mà . EL trong tiếng Tây ban nha hay LE trong tiếng Pháp là mạo tự được đứng trước giống đư.c. Mà con bé mới 5 tuổi , cắt nghĩa cái này khá lôi thôi .


Hồi tôi còn bé đi học trường tiểu học gần xóm Yên Đổ , Tân Định . Cô giáo Mai dạy Pháp văn lớp vỡ lòng . Một hôm cô gọi một bạn học lên khảo bài :
- Trò Dũng , cái bàn là la table hay le table ?
- Dạ , la table .
- Giỏi , ngồi xuống . Trò được 10 điểm . Còn trò kia .

Tôi lớn tiếng dạ thật to , chuẩn bị nghe cô giáo khảo bài .
- Trái bắp LA hay LE .

Tôi ngẫm nghĩ một chút , hớn hở trả lời chắc ăn như bắp luộc .
- Dạ, thưa cô LE MAIS (épi de maïs; "quenouille" de maïs ) .
- Sao em biết là LE .
- Tại vì trái bắp có râu , nên giống đực .


Câu chuyện LE LA để yên đó. Đêm nằm ngủ mà lòng cứ tưng tức làm sao . Mai đi làm vào trong hãng sở , tôi cứ ngó đồng hồ xem đến 9 giờ sáng chưa .
- Hê lô ! hê lô !
- Trường Springdale đâỵ (Tôi dịch tạm ra tiếng Việt)
- Tôi có một đứa con gái tên Linda đang học lớp mẫu giáo trường ông đấy . Hôm qua về nhà cháu có hỏi tôi là thầy giáo , cô giáo tiếng English là gì , tôi nói là TEACHER , cháu nói là không phải , nó nói là TEACHER phải có EL hay LA phía trước. Xin hỏi trường quí ông dạy tiếng English hay tiếng Spanish vậy ?

Ở đầu dây bên kia sau khi nghe tôi nói một tràng , và có tiếng đáp lại :
- What did you say ?

Trong lòng tôi cảm hơi nhoi nhói . Dù sao mình đã học tiếng Anh tiếng U mấy chục năm , vừa mở miệng ra nói là nghe Mỹ What what !!! Thôi tôi đành phải nói chầm chậm lạị ...

- So what 's the problem, sir? ( Chuyện gì thế ông?)
- Never mind ! sir. ( Đừng để ý nữa , thưa ông )

Thôi để đó , tôi định bụng khi nào rãnh hay nghỉ một ngày nào lấy ngày nghỉ vacation để lý luận với mấy ông bà giáo viên Mỹ , hay Mễ dạy học cho con nít gì mà về nhà cứ u-nô, tu tô,
kén tồ ( u nô là một , tu tô là hai ) ...

Trường Springdale gần nhà tôi chừng vài trăm thước , đi bộ chừng đâu mười phút . Đây là là trường tiểu học thuộc khu học chánh thành phố Fort Worth , tiểu bang Texas . Dạo này dân Mễ về định cư ở đây quá đông nên có tỉ lệ sắc dân cao hơn Mỹ trắng , Mỹ đen và các sắc dân khác . Mỗi lần đi họp phụ huynh hay lễ phát thưởng gì đó , thầy giáo cô giáo nói một vấn đề nào đó phải có một bà thông dịch ra tiếng Mễ . Họp nửa tiếng thành một tiếng .

Thành phố nào trên đất Mỹ đều có những khu ở riêng biệt hay lẫn lộn . Dân Mỹ trắng giàu thì tập trung ở những vùng quanh hồ , trường học mới dạy giỏi như South Lake , Grapevine , Keller nằm phía đông bắc thành phố . Phía đông nam và trung tâm là khu Mỹ đen ở . Người Mễ ở phía Nam và lẫn lộn đâu đó . Dân Á châu ở lẫn lộn với người Mỹ trắng . Người Việt Nam vào ở khu Mỹ đen cũng không thành vấn đề . Có điều mỗi lần họ gây lộn thì rùm beng cả xóm . Nếu bạn thích nghe nhạc đấu bò Mễ , Espanã Canĩ thì cứ vào khu Mễ Tây Cơ , nhạc xình xịch tối ngày . Tôi nghe nói miệt tây bắc thành phố Saginaw cách thành phố Fort Worth có một khu người khu người Lào định cư quanh quần ở đây . Họ xây cả chùa Lào mái cong lấp lánh ánh vàng đỏ rực . Mấy căn nhà này ơ khu vực Lào muốn bán chỉ bán được cho người Lào . Sắc dân khác không ai muốn vào đây mua nhà . Mua ở cũng được nhưng rất khó bán .


Một buổi chiều sang xuân , gió lạnh vẫn thổi về bên song cửa . Đứa con gái học lớp 9 đi học về , hỏi :
- Bố bố ! Làm giúp con bài essay (luận văn) này . Ngày mai con phải nộp bài .

Tôi cười thoải mái :
- Ồ ! Bài học lớp tám chín , dễ ợt mà ! Dễ như ăn cơm . Bài vở đâu con .

Cháu nó chạy vào phòng lôi ra một đống sách dày mỏng có hết .
- Dạ , đây bố .

Vừa nói đứa con gái đưa cho tôi một cuốn sách English Composition dày cồm cộm . Thấy cuốn này hơi ớn ớn .
- Đó bố ! The story of three Kingdoms . Bố muốn viết sao thì viết .

Vừa thoáng nghe đến mấy chữ lạ tai , làm tôi liên tưởng đến mấy chuyện The tales of two cities , The Lord of the Ring . Sách chữ Việt đọc còn được , chứ ba cái sách truyện tiếng Anh tiếng U giờ mình đọc , thấy mệt lắm .

- Thôi con ơi! Cuốn sách đó nó biết bố , chứ bố không biết nó đâu ? Biểu má giúp , dầu gì ngày xưa bả là giáo sư Sử Địa .

Bà nhà tôi nghe được , ngoe nguẩy lắc đầu :
- Ông này thiệt là lười . Sao ông hay khoe nhắng lên ông là thông dzật viên mà .
- Xưa rồi bà ơi , bà giúp nó đi . Mới đi làm về mệt quá .

Hai mẹ con vác sách to sách bé , mang để trên bàn , hì hục mở tự điển tra tới tra lui . Chừng hơn một giờ , tôi ở trong phòng ngủ hỏi vọng ra :
- Bà à ! Có nấu gì ăn không ?
- Có , đang nấu chuyện của con gái cưng ông nè . Cá tôi ướp rồi , ông ra nấu nồi canh chua nha .
- Thôi bà ơi ! Bà biểu tôi ra luộc trứng luộc rau thì còn được .

Bà nhà tôi lầm bầm trong miệng :
- Thôi ông ra chỉ nó đi , tui ra nấu cho mà ăn . Mệt quá , chuyện gì mà cứ Lêu Bêu (Liu Bei) với Lưu bịch .
- Bà nói cái gì Lưu Bị bịch bịch gì đó ? Có phải chuyện Tam Quốc Chí không ? Vậy mà tôi cứ tưởng chuyện gì , The Story of three kingdoms nghe qua hết hồn . Tam Quốc Chí , dễ òm . Bà cứ lo cơm nước xong , là cha con tôi loay hoay cũng xong . Bà biết không , mấy lời bình của Mao Tôn Cương , Kim Thánh Thán còn thua tôi xa .

Thế là hai cha con tôi xoay sở làm bài , từ tự điển Anh Việt sang Encyclopedia , tới Webster . Tới gần nửa đêm , mới xong tới hồi Lưu Bị đi hỏi vợ .

Chiều mai , đứa con gái đi học về , mặt tiu nghỉu biểu :
- Cô giáo con biểu bài essay này hình như nói về chuyện cổ tích Việt Nam thời xa xưa , đâu phải The Story of three Kingdoms của China đâu bố .

- Thì con không biết nói với cổ . Thời đó đất Ngô (Wu) thuộc An Nam đó con . Khó quá vậy , ai làm nổi .

Các con của tôi cũng hay lắm . Bốn giờ chiều đi học về, là chúng quẳng ngay sách vở qua một bên , cắm đầu vào cái Ti Vi ở phòng khách .Các chương trình chiếu phim hoạt họa như The Magic School , Pokemon , Sailor Moon , Batman ...ôi thôi đủ thứ . Vưa coi phim vừa lôi thức ăn có sẵn trong tủ lạnh như cheese , hotdog hay popcorn . Nhà có sẵn microwave , cứ vậy cho vào chừng hai phút bắp nổ pop póp . Có người ví von , bố chúng nó là cái Ti Vi , mẹ chúng nó là cái Tủ lạnh . Mình nói với chúng , nhiều khi chúng còn bảo bố nói sai rồi , cái Ti Vi nói mới đúng . Mình nói tiếng Anh sao bằng chúng nó . Xưa đi học trong trường Sinh Ngữ Quân Đội , thầy dạy phát âm chữ TH trong chữ This , Thing phải để lưỡi giữa hai hàm răng , và nói THỜ . Khi nói chữ Thunderstorm , con gái út 5 tuổi nói bố nói sai rồi . Chữ này mình học đã bao năm , dám nói mình nói sai . Gia đình tôi thì dân chủ lắm , tôi làm dân , nhà tôi làm chủ . Nào ! các con mọi đứa ra đây , đại hội toàn quân . Bây giờ bố nói chữ Thunderstorm , xem bố nói có đúng không ?

Hai cô con gái nhỡ nghe qua một chút :
- Hình như bố nói sai rồi , phải đọc như vầy nè .

Mình nghe qua thì cũng vậy , khác gì đâu . Gọi thằng lớn ra , nghe bố đọc nha : Thunderstorm .
Nó chú ý lắng nghe , và nói :
- Bố đọc như là Đấn đờ sờ tom . Phải là Tấn đờ sờ tom .

Té ra mình thò lưỡi ra cùng hàm răng nhô lên đưa xuống , phát âm TH không thể nào đúng giọng như người Mỹ được . Thôi thì TH , thờ thờ của họ , mình cứ nói như âm tờ của mình , chắc ăn .

Bà nhà tôi tôi sau khi tan sở làm , chạy đầu này đón đứa lớn , qua nhà kia đón đứa nhỏ . Về nhà đi chợ , cơm nước xong , mệt cả người . Gọi ra ăn cơm , chúng trả lời con chưa có đói má à . Thế là hai vợ chồng ngồi ăn cơm tối với nhau . Dậy từ 5 giờ sáng đi làm , đến giờ này 7 giờ tối , nên ăn xong chỉ muốn đi nằm . Vừa mới ngã lưng xuống giường , cô ba nhà tôi chạy lại bên tôi :
- Bố bố , làm hộ bài toán này cho con .

Toán lớp 8 cũng dễ mà , xưa mấy bài toán quĩ tích chạy qua chạy lại , còn chưa sợ , huống gì ba bài toán con con này . Mở sách ra , chương thứ 5 đang dạy về đường phân giác , trung trực , trung tuyến của hình tam giác .
- Cái này dễ mà con , đường phân giác là đường chia 2 góc bằng nhau ...
- Con biết rồi bố , là cái bài ở trang kế .

Đọc qua bài toán , nó nói như thế vầy : Trong một chúc thư của một bà mẹ , ngày xưa bà có mua một miếng đất hình tam giác thường ABC . Bà có hai người con , và muốn chia mảnh đất thành 2 phần theo đường phân giác của góc A . Qua năm tháng mưa nhiều , phần đất góc A trở thành 1 cái hồ . Làm sao giúp cho 2 đứa con , mỗi người 1 phần đất theo di chúc của bà mẹ . Không được dùng dụng cụ survey , hay qua đất nhà hàng xóm đo đạc .

Thế là hết nghỉ ngơi , loay hoay vài tiếng đồng hồ vẫn chưa xong bài toán vớ vẩn này .
Hôm sau đi làm , tôi đưa bài này nên nét mong các anh chị giỏi toán giải giùm . Đã lâu lắm rồi cũng chưa ai giải dùm .
Đến tối , sắp sửa vào giường năm , cô thứ ba nói nhỏ nhẹ :
- Bố làm giùm con bài toán này .
- Để bố coi , bài này về định lý Pythagore của các cạnh hình tam giác vuông . Đâu để bố xem cho kỹ nhé .

Một nhà toán học đi vào một cái mall ( thương xá) , trong đó có cái hồ nhỏ và những đóa hoa sen hồng nhô trên mặt nước là 20 cm . Nhà toán học kéo một nụ hoa sen qua một bên cho nó đụng mặt nước . Điểm này cách cách vị trí ban đầu là 75 cm . Tìm chiều sâu của nước hồ . Không được nhổ sen lên , không được thọt cây thước xuống hồ mà đo .

Coi vậy mà cũng phải mất gần một giờ mới làm xong , bạn nào có cách nào làm nhanh hơn , thì chỉ dạy nhé .
- Bố bố vẽ cho con hình cô giáo của con .

Cô gái út Linda 5 tuổi học mẫu giáo năn nỉ tôi , cháu học trường công lập gần nhà .
- Bố đâu nhớ mặt cô giáo của con ra sao . Đây nhé , cái hình tròn tròn thêm 2 con mắt , mũi miệng , thêm làn tóc đen quăn trên đầu ...
- Không phải bố ơi ! Tóc cô giáo con màu blonde (hung vàng) .
- Blonde hay đen gì cũng do thuốc nhuộm hết con ơi !

Cháu nó giựt lại tờ giấy :
- Thôi để con vẽ cô giáo của con .

Ghi chú : Bạn nào có bị vấn đề này , xin vào www.kongminh.net để tra thêm tài liệu , có chỗ gọi là Romances of 3 Kingdoms
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Jun 27 2010, 03:12 AM
Post #3


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Bồi thẩm (Jury duty)

Tg : Tran Dinh Anh

Lâu lâu chừng vài tháng , tôi nhận được một phiếu báo Jury Duty (Nhiệm vụ Bồi Thẩm Viên) . Bất cứ một công dân Mỹ nào có hồ sơ trong sạch , không vướng vào vòng lao lý , không có tiền án đều có bổn phận làm nhiệm vụ này . Mà nhận được cái phiếu này của Toà Án Hoa Kỳ thì phiền lắm . Nếu bạn không đi làm nhiệm vụ này , bạn có thể bị lôi thôi nhiều thứ , có thể bị toà án gởi thư mời lên giải thích lý do , hoặc có thể bị phạt tiền v.v...

Thôi thì tốt nhứt đợi ngày đúng hẹn lại lên ...toà , ngồi chầu rìa để xử án . Một buổi sáng thứ Hai tôi lái xe đi về hướng downtown Fort Worth , đi qua đường Belknap , băng qua Sở Cảnh Sát và quẹo vào chỗ đậu xe của hãng Tandy . Nơi đây họ cho bạn đậu xe free không trả tiền . Rồi leo lên một cái dốc dài đằng đẵng , bạn sẽ thấy một bin đinh mười mấy tầng có màu gạch hồng nhạt .


Bên trong từng đoàn người đủ màu da nam nữ lớn bé già trẻ đều đứng xếp hàng chờ vào phòng đợi , trước khi vào đã bị máy rà vũ khí khám xét . Vài ông cảnh sát đứng dòm chừng chung quanh . Cả ngàn người ngồi đầy phòng . Mọi người đều giữ im lặng , có người hờ hững đọc lướt nhanh trên tờ nhật báo hay trên sách vở . Không ai biết ai và cũng không muốn gợi chuyện với nhau . Toà án là nơi nghiêm trang , mọi vi phạm đều có thể bị xử phạt .


Lúc này gần 9 giờ sáng , tôi kiếm một cái ghế rồi ngồi xuống chờ đợi . Khi nghe tiếng một bà Mỹ léo nhéo xướng tên gần góc phòng , tôi giơ tay đi lên và nói thì thầm vào tai bà ta :

- Speak up , please . (Nói lớn , xin vui lòng )

Tôi giả bộ nói cà lăm :
- I ..I speak ... English ..not ...not ...well .

Mặt bà ta khẽ nhăn lại , đuôi mắt giản ra và vẫy tay ngoắc cho tôi đi :
- Thôi được rồi ông , you ' re excused .

Thích thú vì khỏi phải bị ngồi xử án , tôi đến một văn phòng lấy biên nhận chứng thực đã làm xong nhiệm vụ bồi thẩm . Mai đi làm trình tờ giấy này cho xếp để chứng minh . Nhưng thường Mỹ họ không có coi đâu , bạn cứ nói là bạn làm " Jury duty " là họ trả đầy đủ ngày lương .

Qua đến lần sau , tôi làm lại chiêu thức cũ , miệng ấp a ấp úng:
- I .. I speak ...
Không hiểu sao lần này , bả nhớ mặt tôi, lắc đầu nói :
- Không sao hết ông cứ đến góc đằng kia , chờ tới phiên để vào phòng xử án .

Nơi đây có cả trăm người đứng lố nhố và chúng tôi theo sau một ông bailiff (cảnh sát gác toà án ) , bước vào một căn phòng trước cửa có treo một cái bảng nhỏ " Court 311 " . Bạn cần phải nhớ số này , mỗi khi bạn cần đi giải lao hay đi vệ sinh khi trở về còn biết đường mà vào . Không khéo lại vào phòng xử án khác . Tôi kiếm một chỗ cuối phòng , ngồi đại xuống một băng ghế dài đã có sẵn năm sáu người ngỗi , và im lặng chờ đợi . Cả phòng trăm người im phăng phắc không tiếng vo ve cục cựa , làm tôi ngồi không dám gác chân gác cẳng , hay là nghiêng bên này bên nọ .

Chừng năm phút sau bước vào là các vị luật sư rồi tới bị cáo nguyên cáo . Cuối cùng ông chánh án đi vô , tất cả mọi người đều đồng loạt đứng lên . Ông ta giơ tay mời mọi người an tọa .

Tôi ngó lên trên , gặp ngay bị cáo có vẻ quen quen . Té ra là một bà Ấn độ và nghe giới thiệu bà ta là bác sĩ . Tôi sực nhớ à ra bà bác sĩ này có phòng mạch gần khu tôi ở . Có một lần tôi dắt bà nhà tôi đi khám bệnh . Trước đó tôi đã lấy hẹn , và trình bày là tôi có bảo hiểm y tế , hỏi cô y tá tiếp tân là tôi phải trả tiền bao nhiêu . Cô ta tính nhẩm làm sao đó , biểu tôi chỉ trả 15 đô cho tiền " Co-pay" . Vậy mà không biết bà bà bác sĩ Ấn khám cái chi , rồi gửi hoá đơn về bắt tôi phải trả thêm gần 200 đô .


Giận quá nói không nói nên lời , tôi gọi phôn trình bày từ tốn nói với họ , và rốt cuộc được câu trả lời của cô thư ký :
- Chúng tôi không biết , nhưng ông phải trá tiền thiếu .

Bây giờ gặp nhau trên tòa . Nhân tình " không " lưu nhất tiếng . Hậu nhật hội tương kiến , lòng biết sao đây . Hay là cứ như Bao công xử án Quách Hòe . Cho bả vài tháng ủ tờ ( ở tù ) .

Ông chánh án ngồi trên bục cao chỉ từng người báo tên họ . Chỉ nghe có một lần , vậy mà tí nữa ổng nói tên tôi đúng phong phóc . Về sau này tôi nghĩ ra rằng ông ta ghi tên từng người vào tờ giấy mẫu có ghi sẵn vị trí từng người .

Luật sư biện hộ đứng lên trình bày một vụ án có liên quan đến việc chữa trị cho một bệnh nhân nào đó . Nói vậy thôi , tôi chẳng thích đến việc xử án . Nó lôi thôi phiền phức . Bản thân tôi cũng không tốt lành gì . Thường thường đi lễ trong nhà thờ nhà thánh , tôi nghe cha giảng êm tai nói hay giảng nhiều là tôi hay gật gù . Bây giờ lớn tuổi , lại có tật ngủ ngáy nữa , mà ngáy to cứ kèn xe hơi . Trong tòa mình ngáy coi sao được , tôi ngồi trong phòng xử lòng cảm thấy như một cực hình . Ho không dám ho lớn tiếng phải lấy bàn tay ho nhè nhẹ . Ngồi phải ngay ngắn nghiêm trang . Trong nhà thờ tôi có thể gật gù , nhưng giữa chốn công đường xử án không thể như vậy được . Được độ hai tiếng sau , ông chánh án gọi tên chọn lựa bồi thẩm đoàn gồm 12 người . Lớ quớ làm sao chỉ đúng tên tôi , mới chết .

Bây giờ làm sao đây , tôi phải quyết định nhanh và chính xác . Bằng không còn ở đến chiều, có khi đến ngày mai hoặc kéo dài cả tuần nữa . Tôi giơ tay đứng lên với ông quan toà là tôi không hiểu hết những chữ chuyên môn của y khoa và trong ngành luật . Điều này có thể ảnh hưởng đến sự phán đoán xét xử . May thay ông toà nghe qua lời phát biểu , cảm thấy trình độ Anh Ngữ của tôi cao quá , gật đầu cho tôi được miễn ,khỏi phải ngồi cho phán quyết ai phải ai trái .

Lòng tôi phơi phới hân hoan ra về . Giá như trời còn sớm tôi có thể xách cần câu ra hồ kiếm vài con cá bass về hấp hành gừng ăn chơi . Lúc ra hành lang gặp một anh bạn quen ở bên đảo Galang (Nam Dương) . Hắn nói làm thông dịch cho một phiên toà xử một vụ án có dính dấp đến một người Việt .
- Sao mày làm gì ở đây ?
- Thông dịch .
- Mày thông dật thì có .

Hắn mặt mày nhăn nhó trả lời :
- Tao bị đuổi ra khỏi tòa vì tội khinh miệt toà án , làm mất không khí trang nghiêm của toà .
- Mày có ngủ ngáy như tao . Không à ! Hay cử chỉ nào khiếm nhã chăng ?

Tôi ngạc nhiên vì thấy bạn mình ăn mặc đàng hoàng chững chạc quần áo chỉnh tề tươm tất . Hắn ôn tồn tiếp tục nói :
- Thì trong lúc đó toà yên lặng như tờ , bỗng nghe tiếng đánh xì hơi của một người nào đó trong phòng . Ông quan toà ngửi không nổi . Ổng tức bực hầm hè hỏi ; "Who did ? " Tao nhanh nhẩu đoảng mau miệng , quay xuống thông dịch cho bà con cô bác mình nghe : " Ai đit ? " Thế là ổng nghe tưởng tao làm ( I did ) nên ông quan toà đỏ mặt tía tai tống cổ tao ra ngoài .
- Buồn chi dzậy . Khi xưa tao với mày cũng thông dật bên đảo , chẳng được đồng xu nào . Lắm khi bà con bực mình quạu quọ với mình . Thôi tao với mày kiếm cái gì dzô bụng đi .
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Jun 27 2010, 03:17 AM
Post #4


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Năm Bính Cọp

Tg : Tran Dinh Anh

Con bé Linda nhà tôi đang học lớp 6 Việt Ngữ tại nhà thờ giáo xứ tôi . Những ngày thường tôi thường hay bảo cháu Chủ Nhật này có bài tập tiếng Việt không . Nó nhe răng ra cười :
- Không có bố .

Nhưng đến sáng chủ Nhật lúc 10 sáng tôi đang nằm nướng trên giường , cháu Linda từ ngoài bàn ăn gọi vọng vào :
- Bố !bố ! Bố thức hay ngủ vậy ? Con cần bố giúp .

Lười biếng tôi nói với giọng ngái ngủ :
- Bố đang còn ngủ , cần gì gọi má nè , bà bà ra giúp nó làm bài tập tiếng Việt .

Tiếng con Linda thúc bách hơn :
- Không , con cần bố vẽ con cọp .

Tôi quay sang bà nhà tôi vẫn còn đang rúc vào cái mền mỏng :
- Tối qua nó nhờ tôi dịch bài luận văn của nó tả về cái Tết Việt Nam . Tôi nhớ là " Năm hết Tết đến pháo nổ đì đùng , em nghe tiếng chuyện trò râm ran ngoài nhà , làm em không ngủ được . Khi em tỉnh giấc hỏi mẹ mới biết là năm nay là The Year of Tiger . Tui biết tiger dịch ra là năm con cọp nhưng mà tiếng Việt họ gọi theo lịch Tàu là ... Tỉ dụ tuổi bà Kỷ Hợi hay như tui tuổi mèo là Tân Mão . Bà ngẫm nghĩ một lát biểu là năm Bính Cọp . Tui vào mạng lưới tìm mãi mà chả thấy năm Bính Cọp . Vậy bà ra ngoài vẽ cho con bé Linda con Bính Cọp đó đi .

Bà nhà tôi ngái ngủ miệng lẩm bẩm :
- Thôi kệ bố con nhà ông . Cọp với bính cọp .

Tôi vén mền bò ra ngoài phòng . Con bé Linda đang hí hoáy chép lại bài chuyển ngữ từ bài luận văn nó viết bằng tiếng Anh sang lời Việt .

- Bố biểu con hoài . Thời buổi này học hành vô cùng dễ hơn thời bố đi học . Ngày xưa bố học thầy giáo biểu vẽ con voi . Thế là bạn bè với bố chui lỗ chó vào Sở Thú Sài Gòn để tìm gặp con voi rồi vẽ hình nộp bài cho cô giáo . Báo hại hôm sau mấy đứa học sinh như bố bị thầy tổng giám thị Tuân gọi lên văn phòng phạt đánh đòn .

Con bé Linda nhà tôi xoe tròn đôi mắt :
- Sao thầy giáo gì mà dữ vậy . Thế thầy đó đánh vào tay bố có đau không ?

- Đau chớ , để bố dùng thước kẻ đánh vào tay con xem có đau không ?

Nó lè lưỡi rồi chỉ vào bài làm :
- Bây giờ con bận lắm , bố vẽ giúp con hình con cọp , nhất là hình con cọp nào đang nằm .

Tôi bèn dùng cái laptop vào ngay trang Yahoo đánh vài chữ " tiger image pictures " . Lập tức trang màn hình hiện ra đủ loại hình chụp , đủ thứ hổ cọp , từ giống cọp Bengal đến cọp Mông cổ thấp cổ bé mồm đến cọp Khánh Hòa Phú Yên .
- Sao con chọn hình nào , có cái chỉ có cái mặt con cọp , có cái nó đang nhảy đang vồ .

Linda suy nghĩ một chốc rồi chỉ ngay vào tấm hình hai con hổ con sinh đôi đang đứng ngơ ngáo . Chắc chúng đang nhớ mẹ nên ngơ ngác đứng nhìn .
- Đây bố vẽ giúp con vẽ con cọp này .

Tôi dùng bút chì phác họa theo hình chụp trong màn hình . Đầu tiên vẽ mặt con cọp con . Nó có dạng hình tròn , thêm đôi tai , đôi mắt cái miệng rồi tô thêm vài cái vằn đen trên khuôn mặt lông trắng .

Bỗng nhiên bà nhà tôi không biết từ lúc nào đã đứng xem tôi vẽ , rồi lên tiếng :

- Tui coi ông vẽ mặt con cọp sao giống hình mặt người ta quá . Giá như mà có thằng Huy con trai lớn có mặt ở đây nhờ nó vẽ bảo đảm là giống y trang . Thôi hay là gọi con Kim thức dậy . Kim à , Kim dậy nhanh lên rồi ra vẽ giùm con Linda con cọp đi con .

Không đầy năm phút con Kim nhà tôi ngoặc ngoặc vài cái đã thành hình đầu cọp .

Bà nhà tôi gật gù :
- Thế mới giống hình con cọp , ai như cha con nhà ông vẽ cọp ra hình người . Ông xem đứa nào thuận tay trái giống tui đều khéo tay .

Con bé Linda xen vào :
- Vậy má thuận cả hai tay hả má ? Con thấy má viết bằng tay phải mà .

- Đúng vậy . Má viết bằng cả hai tay , nhưng tay trái má viết không đẹp . Ở Việt Nam thời đó thầy giáo cô giáo không cho học trò viết bằng tay trái .

Con bé thắc mắc không chịu thôi :
- Sao vậy má ?

Trông thấy nhà tôi ấp úng không biết trả lời sao , tôi giải thích thế :
- Bởi vì bên Việt Nam lớp học thường kê những cái bàn dài như vầy nè . Mỗi cái bàn có thể có năm sáu hoặc có đến mười học trò ngồi . Con cứ nghĩ xem ngồi sát sàn sạt như thế tay phải đứa này đụng tay trái đứa kia , nếu mà viết tay trái sẽ đụng nhằm tay phải đứa kia . Con cũng biết mà ngồi mà đụng chạm như vậy tụi học sinh thế nào cũng hục hặc với nhau ngay . Thế là cô giáo thầy giáo ra lệnh tất cả đều phải dùng tay phải để viết .

Buổi chiều đó trong cữa cơm chiều bà nhà tôi hỏi con bé Linda :
- Sao cô giáo có chấm điểm bài làm với cái đầu cọp đó không ?

Linda dửng dưng đáp :
- Có má , hình đó sẽ dán vào tờ bích báo của lớp con .

Hôm đó lại có hai mẹ con cô em tôi tới chơi . Ăn xong chúng tôi quây quần trong phòng khách gia đình . Huy con trai lớn tui đang chỉ cho các em nó cách chơi một loại game mới . Nhìn vào trong màn chiếu ti vi tôi nhìn chúng nhảy nhảy giống như game Mario từ thuở những năm 80 . Nhưng loại này khá mới mẻ hơn tân tiến hơn , chúng nó chơi bằng một loại control vô tuyến không dây . khác với cái loại có dây Nintendo , lâu lâu cứ phải ghé miệng thổi phì phì vào cái hộp game .

Cậu con trai tôi năm nay gần 30 tuổi , trông to lớn đẫy đà hơn tôi . Nhớ lại những ngày nó cùng với bà nhà tôi những ngày đầu năm 1989 mới sang Mỹ nó bé tí xíu .

Tôi bùi ngùi và tươi cười nói với bọn chúng con tôi :
- Hồi đó lúc anh Huy các con mới sang , lại vào ngay Tết đầu năm , bố chở má và Huy về thành phố Oklahoma ăn Tết chung với các bác con . Trên đường về Texas Huy cứ nằng nặc đòi mua : " Bố bố ,về dưới nhớ mua gum cho con . " Lúc ấy bố đang lái xe bèn ậm ừ :" Tí nữa khi nào gần tới nhà bố ghé vô cây xăng mua cho ." Khi từ cây xăng trở ra với nắm kẹo xinh gum đủ loại , đưa cho anh Huy , nó dẫy nẫy vùng vằng không chịu : " Không phải gum này , cái gum mà có thằng người nhảy nhảy như vầy . Lúc đó mới biết là nó đòi game thằng người Mario . Dạo đó bố đi làm lương có vài đô một giờ , mướn phòng apartment tiền này tiền kia đâu có dư dả để mua game cho nó . Mãi đến một hai năm sau nhân ngày sinh nhật nó , má nó mua cho nó .

Nhìn sang cháu Trân ngồi chăm chú trên màn hình , tôi hỏi han :
- Nghe nói cháu đi dạy kèm cho bọn học sinh trường Northside , rồi hôm qua bỏ tiền mua kẹo bánh cho tụi nó . Tiền đó của cháu hay của nhà trường .

Trân nhoẻn miệng cười :
- Tiền lương của cháu đó bác . Mình muốn thưởng tụi nó nên thỉnh thoảng mua kẹo bánh mang vào lớp . Hễ đứa nào có tiến bộ thì thưởng có cục kẹo , đứa nào khá hơn thưởng cho bịch chíp .
- Thế ban giám hiệu nhà trường có nói gì không , họ có cấm ăn kẹo bánh trong lớp không ?
- Họ cũng cấm nhưng cháu dặn dò tụi nó ăn xong rác rến phải bỏ vào thùng rác . Nếu có gì cháu phải chịu trách nhiệm . À bác An ơi ! Hôm kia cháu có nói chuyện điện thoại với bác Thân bên Việt Nam , bác Thân hỏi cháu đi dạy học hả rồi dặn dò là đừng bao giờ nói tụi học sinh của mình là học ngu học khờ . Xong một lát bác hỏi cháu đang dạy toán lớp mấy , cháu bảo lớp sáu , dậy cho bọn mười một mười hai tuổi , rồi cháu bảo đang chỉ cách tụi nó cách làm toán cộng trừ sao cho đúng . Bác Thân mới hỏi gặng lại :" Lớp sáu mà chưa biết làm toán cộng trừ à . Ngu thật . "

Tôi mới thuật lại câu lại câu chuyện hồi lúc về Việt Nam có chuyện trò với chú Thân , em thứ tư của tôi . Chú ấy dạy về lập trình cho sinh viên đại học . Chấm điểm thi cho 125 đứa và đánh rớt đủ cả 125 mạng . Lúc đó chú Thân cũng biểu bác là chúng nó ngu lắm mà .

Thế là những lần sau bạn đồng nghiệp của chú ấy không dám mời chú chấm thi nữa .

12/1/2010
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Jun 27 2010, 03:20 AM
Post #5


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Buổi trình diễn " Tài Năng Trẻ "

Tg : Tran Dinh Anh

Sáng nay vào nét dactrung , tôi gặp một đường truyền (link) vào You Tube , dẫn đến một màn trình diễn hát solo của cô bé Charice Pempengco ca bài I Will Always Love You . Cô bé tuy còn nhỏ tuổi nhưng giọng hát chững chạc , rất chuyên nghiệp . Tôi không khỏi liên tưởng đến con bé Linda nhà tôi . Tối qua nó nằng nặc nài nỉ cả nhà tôi phải đi coi buổi trình diễn "Talent Show " , trong đó có một màn hát ca của nó tại trường tiểu học Springdale mà cháu đang theo học .

Khi tôi vừa đi làm về , bà nhà tôi đang chiên xào củ đậu . Không như mọi khi cá chiên thịt kho bay sực mùi nước mắm nồng nặc lên .
- Ủa ! Hôm nay hông ăn cái gì à ?
- Không ! Đồ ăn trong tủ lạnh còn nhiều lắm . Hôm nay tui làm món bò bía . Vả lại hôm nay còn đi coi buổi " Talent Show " của con Linda . Chiều nay tui làm về sớm , định ra bưu điện lãnh thùng hàng gì đó của cô Thy thứ ba nhà này . Nhân viên bưu điện cầm tờ giấy , ngó qua liền cười mỉm : " Bà ơi ! Bà phải ra bên nhà FedEx lãnh hàng mới được . Giấy báo này là của họ . "

Ngoài hệ thống bưu điện , United Parcel Service (UPS) ra , ở Mỹ còn có FedEx cũng nhận chuyên chở những bưu kiện văn thư trong và ngoài nước .

- FedEx nằm gần đâu đó gần xa lộ 121 và đường Riverside , bà không biết à ?
- Không , lúc trước ông đi lãnh hàng mà . Tui theo lời chỉ dẫn của ông nội bưu điện đi lòng vòng mãi vẫn không kiếm được địa chỉ của cái FedEx . May quá lúc đi qua cây xăng Shell đầu đường gặp ngay cái xe chở hàng FedEx đổ xăng ở đó . Tui chìa tấm giấy chọ họ xem . Ông lái xe FedEx bèn chỉ tui đi đến đó . Có lẽ thấy mặt tui sáng sủa quá nên ông ta nói : " Thôi bà lái xe theo tui về chỗ FedEx . " Tưởng FedEx nằm đâu xa xôi , nó nằm ở góc hẽm . Khi tới nơi ông FedEx biểu tôi giao cho ổng xem tờ giấy lãnh hàng . Ông ta xem xong , chắc lưỡi : " Tui nghĩ thùng quà của bà còn nằm trong xe của tui , để tui vào trong xe tìm thử xem . " Không đầy hai phút , ông ta đưa cho tui gói hàng của con Thy bé bằng nắm tay . Thiệt là lộn xộn , biết vậy đưa ngay cho mình lúc còn ở cây xăng . Bắt mình chạy lòng vòng mãi .

Tôi cười thông cảm nỗi buồn lăng xăng của bà vợ mình :
- Tui có đọc một mẩu chuyện vui về một cô bé tiểu học đi xe buýt . Hàng ngày cô bé đừng chờ tại nhà chờ xe buýt đưa rước tới trường . Hôm đó cô bé ra trễ xe buýt . Mẹ cô bé phải chở cô bé đi học . Trên xe cô bé ra hiệu mẹ cô bé quẹo phải , quẹo trái quanh co chừng đâu nửa giờ . Bà mẹ trông thấy trường học , thốt lên : " Trường học này gần nhà mình mà con , xe đi chừng một phút là tới . Sao con lại chỉ mẹ đi lung tung thế ? Cô bé lắc đầu : " Xe buýt đi sao , con chỉ mẹ vậy . "

Hai vợ chồng chúng tôi tới trường tiểu học Springdale nằm ở góc phố nhỏ . Dọc đường khoảng chục cái xe đậu dưới cái bảng cấm " No Parking Any Time " .

Bà nhà tôi bấm miệng nói :
- Chắc không sao đâu , giờ này hơn 6 giờ rồi , "pu lít " đi ngủ rồi .

Vào trong trường , vài bà giáo ngồi sau cai bàn thu tiền . Họ hỏi chúng tôi : "Ông bà đi hai người à ? Năm mươi xu ."

Bà nhà tôi móc ra bốn đồng 25 xu , nói : " Chúng tôi còn hai người nữa , tôi trả trước cho họ . "

Hội trường của trường tiểu học khá nhỏ nhắn , có thể chứa khoảng hơn trăm người . Đa số khách tới xem "Talent Show " đều là bố mẹ học sinh và phần lớn đều là người Mễ . Mở đầu chương trình là một cô bé có nét Á châu , tôi không rõ là người Việt hay Lào , vì cô bé hát bằng tiếng Anh . Màn thứ hai là múa uốn người của ba cậu bé người Mỹ . Tôi khều nhà tôi : " Cái này phải để người da đen múa mới hay , người họ dẻo lại hay múa nên trông hay lắm . " Màn tiếp là con bé Linda nhà tôi . Song ca với bạn học của nó , trong bản The Climb gì đó . Hai đứa nó trong bộ áo hồng với áo gi lê đen . Tôi nghe qua , thì thầm biểu nhà tôi : " Hèn gì mấy tuần qua , nó vô trong phòng í a bản nhạc này . Tui tưởng nó tập ca hát để thi tuyển tài năng trẻ của Paris By Night hay Asia gì đó , ai dè là "Talent Show" tại trường tiểu học này . "

Bà nhà tôi gật đầu : "Đã vậy còn phải trả tiền , đi làm về mệt gần chết , vô đây nghe tụi nó í a . " Lát nữa về đòi tiền nó lại .

Coi xong màn trình diễn của con bé Linda nhà tôi , tôi vội vã ra xe đi chơi bóng chuyền với mấy cậu thanh niên trong nhà thờ . Bà nhà tôi ở lại , tí về ra về cùng với hai mẹ con cô em tôi cũng đi coi "Talent Show" có con Linda hát .

Về nhà trời gần 8 giờ tối , chúng tôi quay quần quanh cái bàn ăn . Cô em tôi khen : " Linda hôm nay hát hay quá ! "
Tôi sực nhớ ra là lúc tôi bỏ đi , hai mẹ con cô em tôi mới tới .

Bà nhà tôi lên tiếng : " Ông bỏ đi sớm quá , không coi màn biễu diễn nhảy múa của mấy bà giáo Linda . Họ múa hay lắm ! "
- Phải mấy bả là dân da màu ?
- Màu thì không có , nhưng họ đen lắm . Với lại thêm hai con bé da đen mới sáu bảy ra nhảy điệu "Rap" trông xinh lắm .

Trên bàn bày biện đĩa đậu xào , lạp xưởng , trứng chiên thái mỏng , tôm khô và rau xà lách tươi xanh . Lúc nãy tôi trông thấy trên bàn có một ổ bánh mì thịt , tôi lấy bỏ những miếng thịt dăm bông , giò thủ , giò luạ ra ngoài và còn lại vài miếng dưa leo , đồ chua . Tôi bèn hỏi cô em tôi :
- Bánh mì cô mua ở đâu mà ngon vậy , bên trong toàn là thịt ?

Loan , cô em thứ năm của tôi năm nay gần năm mươi , mới bị đụng xe tưởng chết , tươi cười :
- Em mua ở tiệm Tú Hải .
- Hèn chi mà ổ bánh mì nhiều thịt thà hơn mọi khi bà nhà tui mua ở tiệm Saigon Tài Pây .
- Anh ăn có ngon không ?
- Không , tôi moi ra lấy hết thịt cho hai con chó Bô Ba , Tô Phu nhà tôi xơi hết rồi .

Bà nhà tôi đon đả mời :
- Tui còn con gà ác mới hầm với bia , cô mới bị đụng xe nên ăn để da thịt phèo phổi mau lành .

Con Linda nhà tôi trông thấy con gà ác nằm gọn trên dĩa , màu da gà ác màu tái đen , hỏi khéo :
- Má má , hình như má lượm con chim chết này ở ngoài vườn rồi má mang vào nấu hả ?

24.4.2009

Hiến máu

Sáng nay trong thánh lễ cha chánh xứ kêu mời giáo dân ra làm việc thiện : hiến máu.

Đã từ lâu , có lẽ gần 40 năm tôi chưa cho máu lại. Dạo ấy tôi nhớ là Trung Tâm Tiếp Huyết Gò Vấp gì đó. Từ nhà tôi ,chợ Phú Nhuận lái xe đạp chừng 20 phút là tới. Hiến máu xong người ta cho tôi một cái thẻ rồi mang qua tiệm phở ngõ đối diện ăn tô phở tái chín không phải trả tiền. Tôi không nhớ lúc đó gọi là gì , nhưng bây giờ hình như là bồi dưỡng nghiệp vụ .

- Nhớ nhá ! Xin quí vị " tí huyết " thôi , nhưng công việc bác ái của quí vị sẽ giúp đỡ rất nhiều các bệnh nhân đang chờ quí vị. Các nhân viên y tế họ đang ở bên cạnh nhà thờ , trong hội trường giáo xứ.

Xong thánh lễ tôi hỏi bà nhà tôi có muốn hiến máu không và bà nhà tôi lắc đầu lia lịa.
- Vậy thì bà nhờ ai chở về nhà nhé , tui vô cho máu .

Trong hội trường dăm nhân viên y tế người Mỹ của hội Carter Blood Drive đã chờ sẵn tươi cười chào chúng tôi. Cả nhà thờ lễ sáng mấy trăm người , nhưng vào đây hiến máu chắc được bảy tám người. Sau khi đưa bằng lái xe coi mặt mũi tên tuổi chúng tôi được đưa vào máy vi tính laptop. Mỗi người một tờ giấy loằng ngoằng những câu hỏi tiếng Anh . Một cô gái mặt mày khá sáng sủa , nói tiếng Anh không thông thạo lắm với một cậu nhân viên y tế người Mỹ , ra điều là không hiểu mấy chục câu hỏi bằng tiếng Anh. Tôi tài khôn , góp ý :
- Cô ta không hiểu những câu hỏi này , tôi có thể giúp cô ta trả lời Yes No được không?


Cậu ta khăng khăng nhất định không chịu.
- Phải cần thông dịch viên.

A ! Vậy thì trong nhà thờ giáo xứ tôi có rất nhiều bác sĩ trẻ người Việt , tiếng Việt của họ có lẽ không bằng tiếng Anh , nhưng để dịch mấy chục câu này ra tiếng Việt chắc dư khả năng.

Cậu ta lại lắc đầu tiếp :
- He/she must be a certified interpreter. (Phải là thông dịch viên được chứng nhận.)

Gớm ! Tôi nghĩ trong bụng : " Đi hiến máu mà khó khăn quá , hèn gì vô đây chỉ có dăm bảy mạng. "

Sơn , một ông cùng chung khu Tử Đạo với tôi góp ý :
- Hay là anh chỉ cho tôi câu nào trả lời Yes là tôi có thể làm được.

Tôi nhìn vào tờ giấy có mấy chục câu hỏi , đếm được có ba câu trả lời Yes. Are you healthy today? (Hôm nay ông/bà khoẻ mạnh không? ) , Have you read all informations about blood donation? Ông/bà có đọc hết phần tin tức về sự hiến máu chưa? ) và Are you a male? (Ông là phái nam? ).

Ông Sơn cười toe toét :
- Úi dào ơi ! Dễ quá chừng ! Có khác gì đi thi quốc tịch Mỹ . Chỉ cần học mấy câu trả lời Yes thôi , còn bao nhiêu cứ lắc đầu No hết.

Bà nhà tôi lúc đi thi vào quốc tịch cũng vậy. Bả nhớ tổng cộng có 6 câu trả lời Yes , còn lại là No : "Tui chỉ nghe bà quốc tịch mở miệng " Heo du é vờ (Have you ever... ) là tui trả lời nô ngay. Tui thi có một lần là đậu , không như ông , phải hai lần mới qua cầu .

Điền đơn xong tôi được một cô nhân viên y tế chỉ tay :
- Ông qua cái bàn bên kia ngồi chờ nhé !

Một cô y tế khác người Mỹ trạc tuổi con gái thứ hai của tôi , cầm tờ giấy lúc nãy và đọc từng câu hỏi cho tôi trả lời. Chuyện này đối với tôi quá dễ thôi , hỏi tôi có từng bị viêm gan không , có bị bịnh AIDS không , có từng ăn nằm với ai đồng phái không , có từng bị những chứng bệnh về hoa liễu phong tình không , và còn nhiều thứ bịnh mà tôi không hiểu hết nghĩa .
- Bây giờ tôi lấy ít máu của bác để thử nghiệm "Iron" (chất sắt ).

Tôi hơi ngạc nhiên vì cách thức lấy kim bấm "một cái chạch " y hệt như cách trích máu để thử lượng đường của tôi hàng tuần một , nhưng có lẽ cái kim của cô ta to hơn thì phải , bởi vì máu ra khá nhiều.
- Chất sắt quan trọng lằm , nó liên quan đến hồng huyết cầu. Lượng ấn định được phép lấy máu tặng phải là 12 đến 20.
- Vậy của tui bao nhiêu?
- Mười lăm , bác trung bình , xong rồi bác ký tên dưới đây . Bác qua bên cái giường đặt ở góc kia nằm chờ cho máu.

Nằm trên cái giường tự động điều chỉnh bằng tay sơ sài , tôi ngó qua bên cạnh , bắt gặp một cậu thanh niên cùng xứ.
- Máu của cậu máu gì vậy?
- Máu dê .

Tôi bật cười , hỏi lại :
- Không biết tiếng Mỹ gọi máu dê là gì , hay là máu băm lăm .
- Gọi là Goat Blood hay Thity-Five Blood Mỹ chả hiểu gì đâu . Nói loạng quoạng họ lại hiểu mình hành hạ súc vật. Đi mua dê ở chợ trời về , cột nó ở đuôi xe rồi bắt nó chạy theo xe cho nó toát mồ hôi , có vài ông bị cảnh sát bắt rồi.

Cô nhân viên y tế giao cho tôi một trái banh cao su nhỏ , bảo tôi bóp chặt ba lần , lần cuối nắm chặt nó , đừng buông ra . Cô ta có vẻ rành nghề , đâm cái kim vào mạch máu chính của tôi .
- Bao lâu thì việc cho máu này xong hả cô?
- Chừng bảy phút , tối đa là mười phút . Ông cảm thấy trong người ra sao?
- Người tôi thì không có gì , nhưng cánh tay hơi tê rần.

Cô ta quay sang một nam nhân viên cầu cứu . Ông ta chỉnh lại cánh tay tôi , cho thấp xuống một tí , và gỡ một sợi dây nịt kẹp chặt phần cánh tay trên của tôi.
- Tại cô kẹp ông ta hai lần dây. We have a little problem right here. (Chúng ta có vấn đề nhỏ ở đây. )

Họ nói loáng thoáng với nhau , tôi dù rằng tai hơi điếc cũng hiểu đôi chút. Thắt dây ta rốt kiểu này như là kẹp chặt cánh tay khi bị rắn cắn. Chừng 10 phút là tay tôi đi đời. Tôi có đọc một câu chuyện vui là một ông nằm trong thương , miệng được trợ thông bằng ống dưỡng khí oxy , một cô y tá cũng hỏi tương tự như thế. Ông ta thở hổn hển : " Cô ơi làm ơn đừng dẫm chân lên cái ống dây hơi của tôi. "

- Ông đếm 1,2,3 rồi bóp trái banh một lần nhé .

Tôi cố gắng bóp trái banh được vài lần , và cảm thấy bàn tay mấy ngón yếu hẵn đi.
- Cô ơi ! Hiến máu thường là bao nhiêu là đủ .
- Cũng ít thôi , chừng nửa lít máu ( one pint ) cộng thêm một bịch nhỏ để thử nghiệm thêm.

Tôi nhớ không lầm , lần đầu tiên tôi được lấy chừng 150 cc (150 ml ). Lần này gấp ba. Thôi mà cũng được , tôi qua tôi đi ăn buffet A1 một tiệm Trung Hoa (all you can eat ). Trong người có lẽ dư thừa , chắc không sao.

Xong xuôi tôi ngồi dậy từ từ đi tới một góc khác. Người vẫn bình thường , chân vẫn không run , không đến nỗi phải ca bài Khúc Thuỵ Du : " Vì sao môi anh nóng , vì sao chân anh lạnh.... vì sao và vì sao.... "

Một bà Mỹ trạc tuổi tôi đon đả mời :
- Ông uống nước ngọt nhé , ăn đồ ngọt được không?

Lúc này trong hội trường giáo xứ đã mở máy lạnh. Mặc dù bên ngoài mới cuối tháng sáu , trời đã nóng bức 103 độ F. Tôi không cảm thấy khát và khô miệng. Tôi cười và nói đùa với bà ta :
- Đây là lần thứ hai tôi cho máu. Lần đầu cho , tôi được tặng bữa ăn bíp tếch phi. (Beefsteak free ).

Khi đó là ăn phở , nhưng nếu dùng chữ Phở mắc công lại dịch ra lôi thôi.
Bà ta tròn xoe mắt : " Really ! " (Thật không ! )

Tôi ra khỏi hội trường không thấy bóng dáng bà nhà tôi ở đâu. Xách cái điện thoại di động ra gọi về nhà , mấy đứa con trả lời rằng bà nhà tôi chưa thấy về . Tôi ngạc nhiên tự hỏi : " Lúc vào cho máu là 9 giờ 15. Bây giờ là 10 giờ 30. Từ đây về nhà bả đi bộ cao tay lắm là 15 phút. Chẳng lẽ đi chợ , không đúng. Từ đây ra chợ đi bộ cũng 15 phút , mặc đồ đẹp đi lễ chẳng lẽ khệ nệ tay vác thức ăn về . Tôi biết tánh bà nhà tôi lắm. Con nhà lính nhưng tính nhà quan. Vất vả tay chân thân thể là không có mặt. Chẳng lẽ bà nhà tôi lại vào xem lễ tiếp , siêng năng thế ư ! Tôi vào trong nhà thờ để ý xem bà nhà tôi ngồi ở góc nào. Không thấy đâu , tôi lại đi ra ngoài .

Bỗng nghe tiếng điện thoại reo :
- Ông đó hả !
- Bà ở đâu vậy? Tui kiếm bà khắp nơi như thể tìm chim vậy.
- Chim chiếc gì ! Tui mới đi bộ về tới nhà , ông ngồi góc nào mà tui vô tìm hổng thấy , bèn lội bộ về nhà . Chiếc giầy ông mua tặng tui bữa nọ làm tui tróc hết miếng da chân . Giầy chi mà dỏm quá !

28/6/09
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Jun 27 2010, 03:28 AM
Post #6


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Tiệc cưới

Tôi rất là ngại ngùng mỗi lần đi dự tiệc cưới hỏi ở mấy nhà hàng ở quanh đây , Kowloong , Thanh Thanh . Mười lần như một , không súp măng cua cho đẩy bột năng thì thịt bò xào hành tỏi hắc lên tận mũi .

Thiệp mời 6 giờ chiều , nhưng tôi cứ đủng đỉnh mà tới vì dư biết người Việt Nam ta có thói quen hay đi trễ . Cho nên ở đây thường có câu : " Không ăn đậu không phải là người Mễ , không đi trễ không phải là người Việt Nam ."

Sáu giờ rưỡi tôi có mặt tại nhà hàng Thanh Thanh , gặp bác T. một nhân vật chính trong lễ cưới , bố chú rể .

- Bác thấy bác Voi đâu không ?
- Có , mới đây mà . Chắc chạy ngoài sân đậu xe hút thuốc .
- Vậy mà bác nói với tui là tới sớm quá , người ta biểu là bác ấy tham ăn .

Ai thì tôi không biết , chứ bác Voi nhà tôi thì tôi khá rành . Tham ăn như bác thì không , nhưng tham nói thì nhiều . Tôi cứ suy nghĩ mãi mới hiểu vì sao bác ấy lại vậy .

- Dạo này tui không thấy bác vào Đặc Trưng làm thơ làm thiếc .

Bác T. trong bộ áo com lê đen , áo sơ mi hồng xinh đẹp cười :
- Trong ấy đâu còn ai đâu , người quen đi đâu hết rồi . Bây giờ tôi mở một blogger , hằng ngày có cả mấy trăm người vào xem . Trong đó vui lắm ....

Tôi ngắt ngang :
- Phải blogger của bác là Mẹ Nấm hay Người Buôn Gió không ?

Bác T. cười :
- Được vậy là phước . Nhưng đa số là anh em ở bên Việt Nam , và mấy người đó cũng hay vào chơi trong blogger của tôi .

Tôi nghĩ bụng : " May bác ở bên này , chứ bác mà ở bên đó chắc công an mời bác lên làm việc rồi . "
- Vậy bác cho tui cái tên blogger của bác , để về nhà tui vô chơi .
- Dễ thôi , "Multiple đót com . "
- Multiple có phải là số đông phải không ?
- Ừ ! Bác đợi chút nhé . Tôi ra ngoài kia đón chào khách .

ooooOOOOoooo

Mãi hơn 7 giờ tối khách khứa vào khá đầy đủ . Trên bàn tiệc mười người phủ khăn voan trắng , trên có đặt một lọ bông tú cầu màu trắng nhạt pha lẫn sắc xanh . Tôi đang ngồi chung bàn với mấy người quen trong giáo xứ , nhác trông thấy bác Voi cùng hai người bạn kéo ghế ở một góc bàn chỗ it ai để ý nhất .

Bác Voi giới thiệu một cậu thanh niên còn khá trẻ , ăn mặc thường phục áo sơ mi trắng quần đen :

- Đây là cha xứ một giáo xứ Lạc Đạo ngoài Bắc , phải không cha ?

Ông ta cười :

- Không phải xứ Lạc Đạo đâu , mà là xứ nhỏ ở Bùi Chu thôi .

Có dạo tôi nghe một cha trên nhà dòng Đồng Công nói về xứ Lạc Đạo , tôi tưởng là ngài nói giỡn chơi , sau về nhà lục lạo trên nét mới biết xứ này có thật .

Giáo xứ Lạc Đạo thành lập vào năm 1968 , thuộc địa phận Nha Trang . Bây giờ thuộc Giáo Xứ Chính Toà , thuộc địa phận Phan Thiết .

- Thôi vậy chúng con mời cha vào bàn cùng với cha xứ nhà con , cái bàn tuốt trên kia kìa .

Tôi cứ chỉ cái bàn tiệc chính giữa đại sảnh nhưng vẫn không thấy các cha xứ , cha phó của nhà thờ ở đâu .

Cha Cẩn xứ Bùi Chu ngại ngùng :

- Để tôi ngồi chỗ này cũng được .

Khách cưới nghe nói có một khách là linh mục vội vàng mời mọc :

- Cha lên trên kia cùng dự tiệc với các cha khác .

Một ông ngồi chung bàn với chúng tôi e dè :

- Ngồi chung bàn với các cha các cụ khó mở miệng nói chuyện . Nói năng lúc nào cũng phải giữ ý giữ tứ .

Sau phần khai mạc , và giới thiệu thành phần hai bên đàng tai đàng gái , cha xứ lên làm phép bữa ăn :

- Kính thưa hai họ , hôm nay chúng ta chứng kiến thông gia của hai họ , và nhất là sự hiệp thông của hai bên sui gia . Một bác tên là Thức và một bên là bác Tỉnh . Vậy xin quí vị chúc mừng cho hai bác "Tỉnh Thức " để rồi chúng ta cầu nguyện Thiên Chúa chúc phúc cho bữa tiệc này .

Tỉnh thức là chữ được hay dùng trong Kinh Thánh . Chúa Giê Su hay nhắc nhở loài người chúng ta lúc nào cũng " Tỉnh Thức " để chờ ngày trở lại của Chúa lần thứ hai trong ngày Tận Thế . Ngày này sẽ đến rất bất ngờ như kẻ trộm lẻn vào trong nhà , không biết lúc nào sẽ xảy ra . Giáo phái Nhân Chứng Đức Jehovah có một tạp chí Awake xuất bản hàng tháng .

Đúng như tôi dự đoán món tráng miệng đầu tiên là súp măng cua đặc sệt bột năng , nhưng lần sau hình như họ có thái thêm măng tây , nhai nghe sừng sực . Các món ăn bây giờ càng chế biến thật hiện đại . Có lẽ sau này cho thêm măng cùng trúc . Món thứ hai là gỏi thập cẩm cà rốt củ cải trắng ngâm dấm trộn chung với thịt heo , thịt gà luộc .

Tôi quay sang hỏi bác Voi :

- Bác có bao giờ thử ăn gỏi Tiến Vua chưa ? Ngoài ngó sen ,bồn bồn , củ cải trắng còn trộn thêm rau Tiến Vua ,
- Chưa , ăn ra làm sao ?
- Rau Tiến Vua cọng dài như đậu đũa . Bên Việt Nam họ bán khô , về đây mình luộc sơ sơ rồi để ráo nước , cắt từng cọng nhỏ chừng ba bốn phân gì đó , rồi trộn thêm tôm sú bóc vỏ .

Vài người cùng bàn gật gật đầu : " Tôi cũng thử rồi , ăn cũng được . Ngon hơn cái dĩa gỏi này nhiều . "

Bác Voi biểu lộ vẻ đồng tình :
- Thế làm vua sướng thật .

oooOOOooo

Tiệc cưới

Người hầu bàn bưng một dĩa khác lên , món thịt bò lá lốt . Nhìn lá lốt bóng loáng gói trọn miếng thịt bò màu nâu sẫm , . Món này thì không có tôi . Khách chưa kịp ăn hết thì món Tôm hùm xào ớt xanh ớt đỏ (bell peper) được bưng lên :

Một ông ngồi chung bàn phê bình :
- Ăn món này thật phiền phức . Cầm tay thì sợ dính vào áo vét , mà không ăn thì tiếc .
- Vậy bác dùng đũa mà xơi .

Món tôm hùm , cua rang muối mà dùng đũa chắc đến đêm mới xong một cái càng . Cả nhà tôi không thích cái món cua tôm xào hành gừng , ăn có một miếng thôi mà phải mất cả chục tờ giấy lau . Bà nhà tôi cứ hay than thở : " Thà như họ đem đi luộc , chấm muôi tiêu chanh ăn còn ngon hơn . "

Tôm hùm (lobster) được các nhà hàng sử dụng nấu nướng là loại tôm hùm của tiểu bang Main , nên thường gọi là Main Lobster . Loại này có hai càng to , to hơn loại cua đá . Bên tiểu bang Cali có một loại khác , không có càng mà là hai cái râu dài , nên thường được gọi là tôm rồng . Tôm này không bán ở ngoài chợ . Chỉ có dân đi câu cá mới bắt mà về ăn thôi . Loại tôm này thuộc loại quí , tuyệt chủng nên cấm đánh bắt . Mỗi chú tôm nếu bị cảnh sát bắt tiền phạt có thể lên đến ngàn đô . Một người bà con của tôi hay đi câu tôm rồng này . Anh ta kể lại là muốn đi câu tôm cần có một dây cước loại chịu được sức kéo tensil strength khoảng 20 cân Anh (gần 10 kí ) , vài ba lưỡi câu ba ngạnh và nhớ xách theo một cân mực làm mồi . Khi ra đến bờ đá , mình giả bộ xách theo cần câu cá và dĩ nhiên là mang theo hai rổ . Một rổ chứa cá , còn rổ kia mình mang ra dấu kín vào mấy cái hốc đá . Người câu tôm cũng giả bộ ngồi ngóng trời mây , nhưng giữa hai đùi mình thả dây cước có móc mồi mực trắng xuống cái hang tối om phía dưới men sát mực nước biển đang vỗ miên man vào bờ . Khi nào thấy tôm ăn mồi , thì giựt thật mạnh cho lưỡi 3 móc ăn chặt vào mình tôm . Thế là người và tôm dành dật phần thắng về mình . Có nhiều khi con tôm rồng nặng đến vài kí , ra khỏi mặt hang nó vẫy vùng soành soạch . Nhớ mặc loại quần jean thật dày , để chi vậy , đó là khi tôm vừa dãy đành đạch là cho nó vào giữa hai đùi kẹp chặt lại . Khi nó vùng vẫy dữ dội khiến mấy người Mỹ dạo xung quanh đó để ý . Họ báo cảnh sát là bỏ bu . Và về sau này tôi điện thoại hỏi anh ta chừng nào đi câu tôm thì nhớ kêu tôi . Anh ta dấm dớ trả lời : " Sau mấy lần đó , con vợ em hổng cho em đi câu tôm nữa . Nó cằn nhằn là đi câu tôm hai cái đùi em nhức nhối cả tuần , chả mần ăn gì được nổi . Chuyện vợ chồng nó tôi không dám bàn thêm .

Trong ngành ẩm thực của Trung Hoa có lẽ bắt gặp món duy nhất có lẽ là gà luộc Hải Nam , còn trong các món ăn của người Việt thì không kể xiết , gà luộc , heo luộc , cầy tơ luộc ,tôm cua luộc . Kể đến rau thì nhiều lắm hầu hết rau nào cũng luộc được . Có lẽ xứ Tàu là nơi khá lạnh lẽo nên họ thường dùng dầu mỡ trong các món ăn không xào thì chiên quay .

Tôi không hiểu sao chớ thực đơn của người Việt rất nhiều món ăn rất ngon . Các tiệc cưới miền Bắc thì hầu như không thể thiếu món gà mái tơ luộc da vàng tươi đầy ắp trên dĩa men xứ Bát Tràng , miến gà xào lòng gà và đĩa giò lụa thơm phức . Nếu mà sang hơn có thể món heo quay . Dân dã bình dân hơn có thể chỉ bày biện vài dĩa cầy tơ với tô rựa mận . Trong Nam thì không thể thiếu món cà ri gà với khoai lang khoai môn hầm chung với xả nguyên cây .

Bên Mỹ ở những vùng tôi ở quanh đi quẩn lại chỉ dăm bảy tám món . Nhắm mắt cũng biết là món chi . Súp măng cua , Tôm lăn bột xay thành từng cục to bằng trái banh tennis . Thịt bò xào hành gừng , Tổ chim xào rau thập cẩm , tổ chim đan bằng những miếng khoai tây chiên đôi khi nhai mỏi cả miệng . Chim cút quay , chim này đông đá mang ra ướp ngũ vị hương dai như thịt chim đa đa một thời đi lấy chồng .

Một bà khách nhìn bác Voi , mời mọc :
- Bác ăn đi chớ , tui thấy bác chả ăn gì . Hay là bác chê đồ ăn này nấu dở

Bác Voi cười giả lả :
- Cám ơn chị , nãy ở nhà tôi xơi hai gói mì con cua rồi . Còn bác Cò , sao bác hổng xơi gì hết .

Tôi cười :
- Tui hả ,tui không giống như bác . Đợi ăn cưới xong mới về nhà xơi mì gói .

Nhân có một vài quan khách hát giúp vui , bác Voi chỉ tôi :
- Bác Cò lên làm vài bài . Dưới này tôi ủng hộ vỗ tay khen .
- Thôi mà bác Voi , tui nghe bác ca hay như Tuấn Ngọc , bác lên hát bản Riêng Một Góc Trời , rồi tui ở dưới cũng vỗ tay .

Vừa nhắc đến ca sĩ , bác vội móc cái điện thoại di động :
- Í chết , có cô ca sĩ Lan Mắt Nhung hát ở đây đây . Bác Cò có muốn gặp cô ta không ?

Tôi từ chối :
- Thôi thôi bác ơi ! Để cho cô ta yên thân . Mà hỏi thật bác , làm sao biết cô ta ở Mây Hồng . Đó là khiêu vũ trường cách nhà hàng Thanh Thanh có vài chục thước . Sao tui nghi bác quá , chắc hay trốn vợ xuống đây nhảy đầm lén quá .

Tui đề nghị với bác Voi là hai anh chị cùng tập dợt để thi khiêu vũ quốc tế do Paris by Night tổ chức Celebrity Dance .

- Bác thấy ca sĩ Thanh Tuyền nhảy Tango không , già như chỉ mà nhảy đẹp như vậy .
- Điệu tango dễ múa mà .
- Không dễ đâu bác Voi ơi , đó là một trong những điệu khiêu vũ khó nhất , phải làm mặt nghiêm như thế vầy , đá chân như thế kia , te như thế nọ ...
- Trông bác Cò diễn tả y như là đang vật Judo nội dung trăm kí . Thế có được giải gì không ?
- Có , được một cái cúp đồng .
- Vậy thôi à , tưởng là được vài trăm ngàn tiền thưởng mới bỏ công tập dượt .

Khi ấy bác Thức trai bác Thức gái cùng đàng gái , cô dâu chú rể bước tới để chào bàn . Tôi quay sang hỏi chú rể đang tươi cười , mặt đỏ gay có lẽ là rượu thấm tim hồng .
- Cháu là Âu văn Thiện phải không ?

Chú rể nhoẻn miệng cười :
- Dạ .
- Vậy cháu hình như có người anh hay người em gì đó có tên là Âu Dương Phong phải không ?

Chú rể mặt trở nên tư lự , đang nặn trí nhớ để nghĩ ngợi , chưa kịp trả lời thì mấy bà sồn sồn đã cười ngất .

Trong truyện Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung, Âu Dương Phong có biệt danh là Tây Độc ngang hàng với các đại cao thủ khác như Đông Tà Hoàng Dược Sư , Bắc Cái Hồng Thất Công và Nam Đế Đoàn Chính Hưng .

- Thế thì bác Cò nhất quyết không lên hát à ?
- Nói thật với bác , lúc trước thất nghiệp ở nhà ò è tập hát với cái Cool Edit của anh Triển Chiêu gởi cho . Tui hát to quá làm bà nhà tui ngủ không được , nên ra ngoài bàn ăn ngồi trên cái laptop ư ử hát . Hôm đó bà nhà tui mắc cái chứng chi , từ phòng ngủ bước ra hỏi con Linda : " Hình như mấy con chó Bô Ba , Tô Phù đang gầm gừ giành xương ăn phải không ? Đuổi chúng nó vào chuồng để má ngủ ! " Bác biết không , con bé Linda tuy nhỏ nhưng nói năng từ tốn lắm : " Không phải chó nó giành ăn uýnh lộn đâu . Đó là tiếng ư ử của bố đang tập hát tuốt đằng góc kia . "

Một bà ngồi cách tôi vài người cười , góp ý :
- Thế bác không giận à !
- Giận hả ? Vợ con của mình mà . Thế chị không nghe Chúa nói à : " Làm cha thì phải nghiêm minh , nhưng đừng dữ dằn với con cái kẻo chúng nó kinh sợ . " Tôi không muốn chúng nó nói mình "mean " . Đã vậy không hết , có lần trong bữa ăn chiều , cô con gái lớn rất tự nhiên thuật lại một câu chuyện thường ngày : " Một buổi sáng nọ , hình như là bảy tám giờ sáng thì phải , con đang ngủ bỗng nghe tiếng chó sủa ăng ẳng ngoài sân cỏ trước nhà . Hai con chó Chihuahua nhà mình thường ở sân cỏ sau , chúng nó ra sân trước chạy lung tung dễ bị mất trộm lắm . Con vén rèm cửa sổ ngó ra ngoài , tưởng là chó sủa khách đi đường , nào dè ... tiếng đó là tiếng của bố đang giả làm tiếng chó . Bố sủa như vầy nè ... ẳng ẳng . Con không hiểu tại sao bố làm thế , con nói vậy bố có giận con không ? Các vị biết là có nên giận hay không ?
- Chắc bác tức giận chúng nó lắm hả . Con tui thì tui đét vào mông .
- Tui hả , tui chỉ cười thôi và cắt nghĩa với nó là thường thường tôi ra sân cỏ trước để tưới cỏ . Bên nhà hàng xóm có con chó lông vàng , to cao như thế vầy , cứ mỗi lần gặp tôi là nó cứ sủa vang lên , nhưng nó khôn lắm , biết tôi cầm cái vòi xịt là trốn mất . Tôi đành phải giả ra tiếng chó sủa để dụ nó ra khỏi cái chuồng , theo cái kế " Điệu cẩu ly sơn " . Tôi cầm sẵn cái vòi xịt nước , hễ thấy nó là xịt ngay . Ở Mỹ quí bác biết rồi , dùng đá dùng cây mà ném nó thì có ngày cảnh sát mời về bót làm việc . Tội " hành hạ súc dzật . "

Trên sân khấu ông M.C giới thiệu một bài ca do khách giới thiệu :
- Sau đây là bản Cốc Rượu Mừng do chị Chảnh Chọe trình bày . Xin quí vị cho ca sĩ một tràng vỗ tay .

Nhìn thấy gương mặt quan khách ngỡ ngàng , ông MC giải thích :
- Dạ thưa quí quan khách , theo tập tục cưới hỏi , người Việt chúng ta hay tránh những chữ xa cách , ly biệt , tách biệt , nên tui tạm thay Ly Rượu Mừng bằng Cốc Rượu Mừng .

Đằng sau bàn của chúng tôi bà con hai họ vẫn còn đang đi chào bàn . Chú rể trong hơi men rượu tình nồng :

- Mời mời ! cạn ly , cạn ly , hổng có cạn cốc kiếc gì ráo chọi . Dzô !

Này giờ tôi nhìn chai rượu Remi Martel vẫn còn nằm nguyên chai trên bàn , tôi ngạc nhiên hỏi bác Voi :
- Ủa , dạo này bác kiêng rượu bia rồi à .

Bác Voi tay cầm ly nước trà , nhỉnh mắt lên :
- Bác Cò hay nhỉ , bác có thấy tôi uống bia rượu bao giờ ?

Tôi ngạc nhiên , không nhẽ mình già rồi chăng , lẩm cẩm rồi sao . Năm kia có dạo anh em trên DT gặp mặt , bác ta còn mở chai Tequila vàng nghệ mời anh em mà , hôm đó bác còn lẫy Kiều đi bán cháo ở chợ Đồng Xuân . Tôi nhìn tách trà còn vương khói nghi ngút :
- Vậy thì mời bác cạn chung trà , trà này không đặc biệt , mà là đặc sắc phải không bác ?

Ngồi cách tôi hai ba người là vợ chồng người bạn mới quen trong xứ đạo .
- Chị Bảo Thái không dùng cơm chiên à ?

Chị ta lắc đầu :
- Tui no rồi , mà tui nói thiệt với anh , tui không thích cái tên Bảo Thái này . Anh còn nhớ chuyện ông Trạng Quỳnh ngày xưa không nhỉ . Hồi bé mình đọc truyện , tưởng là chỉ có trong cổ tích dân gian , nào dè đến khi lấy chồng, gặp ông này đây . Tên gì lại không đặt , đặt ngay tên Bảo Thái .

Ông chồng nghe vợ phàn nàn , chỉ ngồi tủm tỉm cười .
- Đã vậy hết đâu , ảnh họ Mai . Khi qua Mỹ mình phải đổi họ thành Mai . Ông già bà già tui đặt tên tui là Nguyễn thị Đẹp , nên khi đổi họ thành ra Mai Đẹp . Nghe có bực không chớ , bây giờ không đẹp sao , phải mai mới đẹp .

Chị ta làm tôi nhớ đến một câu đố của người xưa , nói về mai .

Hôm nay mưa mai ướt
Ngày mai mưa mai ướt

Câu đố này tả cây mai , hôm nay nắng thì mai khô , mưa thì nó ướt . Chỉ có vậy thôi .

Khi mâm tráng miệng trên có cắt đầy những miếng trái cam vàng ửng là tôi biết tiệc đã đến giờ tan . Tôi vẫy tay chào vài vị khách còn ngồi lại trên bàn .

Bên ngoài nhà hàng Thanh Thanh , bác Voi cùng người bạn bên Úc mới qua Mỹ chơi được vài tuần đang đứng hút thuốc lá .

- Xin lỗi anh bạn , trong đó nãy ồn quá không nghe rõ tên anh . Cho biết quí danh được không ?
- Dạ , tôi tên Hùng .
- Chào anh Hùng , anh thấy đời sống bên Mỹ này ra sao sau vài tuần ở đây ?

Ông Hùng ngẫm nghĩ một lát , rồi nói :
- Nói thật với anh , nước Mỹ có vẻ xô bồ quá .

Ông ta dùng chữ xô bồ , khiến tôi liên tưởng đến cuộc sống xa hoa đầy trụy lạc .

- Ý tôi muốn nói là nước Mỹ có vẻ lúc nào cũng bận bịu . Người ta cứ chạy theo công việc , làm sáng làm đêm .
- Còn bên bển , cuộc sống ra sao ?
- Nhàn lắm , hai vợ chồng tôi đến tuổi này "retire" rồi . Con cái cũng lớn nên chúng tôi không phải lo lắng , còn anh chị thì sao ?

Tôi thở dài :
- Đường còn khá dài , đứa bé út tui năm nay mới học lớp sáu . Còn phải hơn chục năm anh ạ .

Bác Voi xen vào :
- Bác Cò còn đỡ a . Tôi có người bạn tuổi gần bảy mươi còn tòm tem về Việt Nam lấy cô vợ chừng đâu hai mươi . Bảo lãnh sang đây , một hôm ổng bồng con cho nó bú , cô vợ đang nằm xem ti vi , rồi cãi nhau với vợ gì đó xong không hiểu sao lại tát cho con vợ trẻ một cái . Chắc có lẽ tuổi già sức yếu bồng con , mỏi lưng mỏi gối nên đâm bực .
- Rồi sao nữa ?
- Thế là con vợ gọi ngay cảnh sát còng tay về bót , rồi "bail bond" hết mấy ngàn .
- Thế ông ta có thêm đứa con nào để tay bồng tay dắt không ?

Bác Voi chặc lưỡi :
- Chắc không rồi , lâu quá không thấy ổng gọi phôn . Tôi nghĩ chắc ổng ngủm củ tỏi rồi .

- Còn tiệc cưới ăn uống hôm nay anh Hùng thấy được không ?
- Tuyệt diệu , nhưng thấy bà con ăn uống không khí thế chút nào .Nhất là cái bà chị ngồi xeo xéo với tôi cứ thỉnh thoảng lại giơ bàn tay lên ngắm nghía . Tôi thấy bà ta có hai cái nhẫn hột xoàn to lắm , chắc phải đến hai ly một cái . Không biết có phải là đồ thật không ?

Tôi cười :
- Chắc có lẽ là đồ dỏm . Anh biết mà, bây giờ thiên hạ ra đường ai mà lại đeo thứ thiệt để chúng giựt cho à .

Tôi biết bà Bảo Thái , hai vợ chồng có cả mấy chung cư cho mướn , có cây xăng , tiền bạc chắc rủng rỉnh , nên tôi nghĩ nhẫn hột xoàn của bà ta có lẽ là thật . Nếu không lại như câu chuyện Xâu Chuỗi Kim Cương của nhà văn Guy de Maupassant của Pháp . Bà là vợ một công chức bình thường người Pháp , đi ăn cưới nhuưng không có nữ trang đeo và chị ta chạy đi mượn một chuỗi đeo cổ bằng kim cương . Lúc ra về chị ta mới sực nhớ không biết chuỗi đó rớt ở đâu . Chị ta hốt hoảng đi tìm khắp nơi mà không thấy . Để có tiền mua lại chuỗi hột xoàn na ná như thế , chị ta phải từ bỏ cuộc sống tương đối nhàn hạ của vợ một công chức thường . Sau mười năm làm việc vất vả , đủ mọi việc từ đi gánh nước mướn , giặt giũ quần áo cho kẻ khác . Cuối cùng một ngày chị ta gặp lại người bạn , bà này không nhận ra chị ta . Đến khi chị ta tự xưng tên , và nói rõ nguyên nhân đã biến đổi cuộc đời chị thành một bà nhà quê . Bà bạn ôm chầm lấy chị ta , nức nở trong tiếng khóc : " Bạn ơi ! Xâu chuỗi đó chỉ là món hàng giả thôi , nó made in China , chị ơi ! "

Vừa lúc đó hai vợ chồng bạn bước ra ngoài , chị Bảo Thái nũng nịu với chồng :
- Anh à ! Anh có thấy cái nhẫn hột xoàn hai ly tám của em đâu không ?

Anh chồng cười mỉm chi , ôm lấy vai vợ :
- Có lẽ anh trở thành gã nhà quê quá !

2/10/09
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Nov 3 2010, 02:15 AM
Post #7


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Lễ các Thánh

Nói thật ngày xưa nói chuyện đi lễ lậy tôi rất lười . Bây giờ vào các ngày lễ buộc lễ trọng , tôi phải đi xem lễ cùng với bà nhà tôi . Lễ Các Thánh năm nay trời Texas thật đẹp , gió nhè nhẹ man mát như vào thu .

Như thường lệ sau ba bài đọc Kinh Thánh , cha xứ ra ngoài khỏi bục giảng để giảng kinh cho cộng đồng dân Chúa .
- Kính thưa quí vị , nhân ngày lễ Các Thánh tối qua tôi nghiền ngẫm cả đêm để đọc sách tiểu sử các Thánh . Các vị biết không ? Mỗi người chúng ta bất cứ ai làm nghề nghiệp gì cũng đều có một vị Thánh bảo hộ chúng ta ...

Chợt trong đầu óc tôi nghĩ ngay đến ông Thánh An tôn , thánh bản mệnh của tôi . Tôi đoán già đoán non ông Thánh đó chắc là người Âu châu , vì có lần tôi nhìn thấy ổng mặc chiếc áo dòng nâu sẫm , tay cầm cây thánh giá thật to ôm trước ngực . Nhìn ổng , tôi có những cảm quan xa lạ , không thân thiết mấy .

Tiếng nói đều đều của cha xứ vẫn êm dịu :
- Các vị không tin à , để tôi đơn cử ra một ví dụ nhé ... À xem ! Ai mà bị nhức đầu thì cầu xin ông Thánh Anthony Baldinucci , vị
thánh này ngày xưa bị chứng nhức đầu kinh niên . Ai mà bị nhức đầu thì cứ cầu xin sẽ hết bịnh ngay . Còn ai mà hút thuốc lá thuốc lào bị ho húng hắng thì cầu xin Thánh Joseph Javier . Này các vị à , các bà các cô làm nghề tóc thì biết cầu nguyện cho ai không ? Đó là Thánh Ma ri Madeglena , Thánh này ngày xưa lấy tóc mình mà lau chân cho Chúa ...

Chợt cha xứ dừng lại , không giảng tiếp vì có tiềng cười ầm lên .
- Các bà các cô cười gì thế ... à , chị kia nói lớn lên một chút . Chị nói là Thánh bảo hộ cho quí vị làm " neo " à .

Cha xứ đưa tay gãi đầu một chút , rồi tiếp tục nói :
- Tôi cũng có ý định đó nhưng đọc mãi vẫn chưa thấy , quí vị ai mà biết thì cho tôi xin . Còn ai làm nghề khai thuế mà thì xin ông Thánh Mat thiêu .

Trong lòng tôi nghĩ ngay đến Thánh Giu se , Thánh này từng là thợ mộc , làm nghề sửa nhà sửa cửa cho bà con láng giềng người Do Thái . Nhưng theo các nhà thần học , cho rằng Thánh Giu se làm một nghề lao động đủ mọi việc , mộc , làm vườn , trồng nho . Trong các ngụ ngôn của các sách Phúc Âm đầy rẫy những hình ảnh đó qua lời giảng dạy của Chúa Giê su .

Một ông trạc tuổi tôi ngồi bạnh tôi khều tay tôi nói nhỏ :
- Tui đi câu cá , cá không chịu cắn mồi , vậy cầu xin ông Thánh nào .

Tôi quay người nghiêng qua , nhận biết đó là ông Thức bạn già hay đi câu cá mà tôi thỉnh thoảng gặp ngoài hồ nước .
- Bác Thức hả ! Hình như có mấy vị Thánh Tông Đồ đầu tiên họ đang đánh cá rồi được Chúa gọi đi theo , ông Thánh Phê rô đó . Bác cứ cầu xin vừa được cá vừa về sau lại lên Thiên Đàng .

Trên đường đi về nhà , bà nhà tôi ngồi cạnh tôi hớn hở reo lên :
- Tui nhớ ra rồi , tại cha xứ không nhớ . Các Thánh làm nghề neo có đến 12 vị , ông Thánh Phê Rô , ông Thánh Gioan , Thánh Gia cô bê . Mấy ổng lúc trước theo chân Chúa qua cái làng nho nhỏ rồi múc nước rửa chân cho Chúa . Rửa chân thì đúng là nghề làm "neo " của mấy bà mấy cô .

Mới đầu nghe tôi chưa phân biệt đúng hay sai , tôi phá lên cười . Bỗng tôi chợt nhớ một điều gì :
- Bà à ! Hình như đâu phải mười hai vị Tông đồ rửa chân cho Chúa Giê su đâu , chính là Ngài phải hạ thấp người xuống , trước buổi tiệc ly , Chúa Giê su cởi áo ngoài rồi cúi xuống rửa chân cho 12 vị tông đồ . Thánh Phê rô còn biểu Chúa tắm cho ổng nữa . Bà quên rồi sao ! Chính là Chúa mới là vị bảo hộ đó .

Ngoài trời dần tối , vài vì sao le lói hiện ra trên trời . Trong cái ra dô trên xe , văng vẳng tiếng hát của ca sĩ Ý Lan ngọt ngào :
- Con quỳ lạy Chúa trên trời,
sao cho con lấy được người con yêu.
Đời con đau khổ đã nhiều,
từ khi thơ dại đủ điều đắng cay.
Số nghèo hai chục năm nay,
xây bao nhiêu mộng trắng tay vẫn nghèo.

Chúa ơi! Chúa ơi!

TS ngày 2 tháng 11 năm 2010
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Nov 24 2010, 03:07 AM
Post #8


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890





Một chuyến du lịch qua Thái

Ðúng 5 giờ chiều gia đình chúng tôi năm người , hai vợ chồng già với ba cô con gái , đã có mặt tại sân bay nội địa phi trường Tân Sơn Nhất . Khi đóng tiền đầy đủ cho hãng du lịch Saigon Tourish , mỗi người bất kể lớn nhỏ là khoảng 400 đô . Một chương trình packet như vậy qua du lịch bên Thái bao gồm tiền vé máy bay khứ hồi , khách sạn , ăn uống , tham quan các điểm chính du lịch trong năm ngày với số tiền như vậy có lẽ là quá hời .

Trước đó vài ngày gia đình chúng tôi lơn tơn đi lòng vòng thành phố Sài Gòn được hơn nửa tiếng . Con bé Linda mười tuổi nhăn nhó mặt mày than :
- Bố ơi ! Ði du lịch gì mà sao mỏi chân quá !

Giá nó mà còn bé hai ba tuổi , tôi có thể cõng bế nó trên lưng . Nhưng nó lớn xác như vậy , sao mà cõng nỗi . Vừa lúc đó một bà cụ trong quần áo lam lũ , mặt xạm đen đang còng lưng , trên vai quẩy nặng đôi gánh hàng rong . Tôi quay lại khẽ nói với con Linda :
- Con biết bà lão gánh hàng đi bán , và bán cái gì không ?

Linda nheo mắt nhìn theo chân bà lão thoăn thoắt bước nhanh , qua mặt chúng tôi để băng qua con lộ về hướng đường Nguyễn Huệ , nó hớn hở nói :
- Biết chớ bố , "nó" bán mấy trái cây đó mà !

Tôi cười xòa , chữa lời cho nó :
- Bên này , con gặp người lớn tuổi , con phải gọi là bà lão ông lão hay là bà cụ ông cụ , chớ đừng gọi là nó , họ nghe được sẽ mắng cho . Con thấy không ? Bà lão nhìn có lẽ già cả như bố , vai lại mang hai hàng giỏ trái cây như vậy , bà lão đó còn đi nhanh nhẹn hơn bố con mình nữa . Con còn muốn than thở nữa không ?

Linda mặt bí xị :
- Không ?

Trong văn phòng hãng du lịch Saigon Tourist , mấy cô nhân viên trong đồng phục áo dài màu xanh nước biển ngước lên nhìn chúng tôi , mặt nghiêm không nở nụ cười . Họ lại cắm cúi loay hoay trên cái mặt màn hình . Tôi tiến đến một bà đang ton hót với một đồng nghiệp .
- Ði Thái Lan một chuyến bao nhiêu hả chị ?

Bà ta trả lời với giọng Bắc đặc , rồi đưa cho tôi một cái brochure (tập sách mỏng) , trong đó có ghi một gói packet đi tour (du lãm ) qua Bangkok , thăm cung điện Hoàng Gia , Chùa Lục Ngọc , xem bãi biển Pattaya , coi vài chương trình biểu diễn về đêm của đoàn vũ công dân tộc Thái .
- Ðược rồi , ông nộp hai ngàn đô la cho năm người .

Tôi ngạc nhiên hỏi lại :
- Thế tui nộp bằng tiền đồng Việt Nam không được à ?

Bà ta lắc đầu cương quyết :
- Không , chúng tôi chỉ nhận Mỹ kim thôi . Ông là người Mỹ nên phải trả bằng Mỹ kim .
Tôi nheo đôi mắt lại :
- Sao bà biết chúng tôi là người Mỹ ?

Bà ta nhếch nụ cười , giả lả :
- Xem các con của ông bà tía lia đằng kia thì biết .

Theo thời giá tháng Sáu năm 2008 , một đô la chính thức đổi được 16650 đồng Việt Nam , nhưng lúc đó không hiểu sao , đồng tiền Việt Nam bị chao đảo theo thị trường chứng khóan . Giá chợ đen một Mỹ kim đổi được đến hơn mười tám ngàn . Giá như trả theo tiền Việt Nam chúng tôi có thể tiết kiệm được vài chục Mỹ kim .

Chúng tôi mỗi người được phân phát một cái nón lưỡi trai màu trắng đục , trên có thêu hàng chữ Saigon Tourist . Ai thắc mắc thì được trả lời : " Để dễ nhận dạng là đoàn của mình , trẻ em lạc dễ tìm kiếm . "

Hơn 5 giờ một chút một nhóm người đầu đen lố nhố tụ họp lại khá đông . Một cậu thanh niên dáng dong dỏng , mặt hơi tai tái bước ra , tay cầm một lá cờ nhỏ trắng hình tam giác rồi giơ cao lên khỏi đỉnh đầu , phất qua phất lại , nói lớn :
- Quí vị đi du lịch Thái Lan của Sài Gòn Tourist thì tập họp lại đây . Chúng ta không còn nhiều thời gian lên . Khẩn trương lên quí vị .

Trong đám đông một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên :
- *** nó , lúc nào cũng tranh thủ khẩn trương . Đi ăn cướp à !

Một tiếng khác át đi :
- Nói nhỏ đi cha nội , qua bển (Thái) muốn nói gì thì nói .

Anh trưởng đoàn dõng dạc , nói to hơn :
- Tôi tên là Mạnh , tên nghe mạnh bạo lắm nhưng thật ra yếu xìu à . Bây giờ quí vị cho xin sổ hộ chiếu và visa để tôi còn trình hải quan .

Không biết du khách đi du lịch Âu châu , Mỹ châu ra sao chớ từ Việt Nam qua các nước Thái , Miên , Tân gia ba , Hồng Kông mọi giấy tờ tùy thân , sổ thông hành passport đều do anh hay chị hướng dẫn tour nắm giữ .



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Nov 24 2010, 03:08 AM
Post #9


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Tiệm giặt

Một buổi chiều sau khi đi làm về , tôi nghe tiếng bà nhà tôi đứng ở góc bếp vang vang lên :
- Chủ Nhật này tui đi làm ở tiệm giặt . Ông ở nhà lo cơm nước cho tụi nhỏ .

Tôi nghĩ thầm mấy cái tiệm quần áo chung quanh khu nhà tôi ở , họ đâu cần mướn người để trông coi tiệm . Tôi lửng lơ hỏi lại :
- Tiệm giặt nào vậy ?
- Thì chị Mỹ giới thiệu tui với ông Ðặng chủ tiệm của chị đó .
- Làm ở đâu bà biết không ?
- Ở tận chợ trời Arlington .

Từ nhà tôi chạy xe tới đó cũng ngót nghét 45 phút . Những con đường ngắn hơn như xa lộ 360 hay 30 đều hay bị kẹt xe . Cả năm nay bà nhà tôi bị cho nghỉ việc từ một hãng may nón . Thất nghiệp cho ăn được chín tháng rồi cúp . Công việc lương thấp bảy tám đô không phải là không khó kiếm , nhưng vì tiếng Anh tiếng u của bà nhà tôi cao quá , nói Mỹ , Mỹ cứ phải "what what " hoài nên họ không muốn mướn .

Giá như bà nhà tôi đọc được chút tiếng Anh , tôi có thể nói với bà Mỹ làm ở phòng modified hàn vớ vẩn mấy cái đèn LED bé xíu , nhận vô làm thử . Biểu bả học thêm nghề neo , bả nhăn mặt kêu lên : " Giời ơi ! Ông biết tui bị dị ứng , nghẹt mũi quanh năm , làm cái nghề đó hơi hóa chất bốc lên ngùn ngụt , tui chịu sao thấu . Có người giới thiệu vô làm vệ sinh nhà thương , bà than van :
- Ông hông biết gì hết trơn . Có nguời vô đó làm , họ sai vô làm quét dọn ở nhà xác . Tui thì tui sợ ma lắm , ông thích làm thì vô đó mà làm .

Ông bà ta có câu nhất nghệ tinh nhất thân vinh , nhưng có thể chỉ đúng ở Việt Nam thôi . Qua xứ Mỹ phải biết nhiều nghề mới có thể xoay sở tìm việc làm . Nhất là phải biết nói và viết tiếng Anh để đi xin việc .
- Bà làm mỗi ngày mấy giờ ?
- Bảy giờ sáng đến hai giờ chiều . Thứ Bảy nghỉ , Chủ Nhật từ 7 giờ đến 10 giờ đêm .
- Vậy là bà làm 15 tiếng ngày Chủ Nhật , sáng thứ Hai lại đi làm 7 giờ sáng . Thôi thì chiều Chủ Nhật tui lên thế cho bà mấy tiếng để bà nghỉ ngơi , và nấu cơm cho mấy đứa nhỏ ăn . Nhưng mà công việc có khó nhọc gì không bà ?

Bà nhà tôi mỉm cười , nói nhẹ nhàng để an ủi tôi :
- Không , chỉ đứng dòm chừng khách , khi nào họ tới đổi tiền lẻ 25 xen ở máy đổi tiền thì ông ra giúp họ thôi . Ở đó có hai máy , một cái thì nó không nhận tiền đô mới , còn máy kia tiền nào cũ quá nhăn quá nó cũng không nhận . Khách hàng toàn tụi đen hay Mễ , có người không đút tiền vào máy , giả bộ kêu lên máy không " work " thì ông phải ra xử lý .

- Xử lý làm sao ? Tụi nó to con thấy bà .
- Ðâu phải xử lý cái kiểu Việt Nam đâu . Ông chỉ cho tụi nó cái bảng đề trên cái máy , chữ này viết bằng tiếng Anh . Ông chủ ổng nói là : " Phải kêu người coi tiệm trước khi đút tiền vào máy . Tiền mất sẽ không chịu trách nhiệm .

- Chỉ có vậy thôi à ?
- Còn nữa , thỉnh thoảng ông lấy chổi quét rác hay phẩy phẩy xà bông bột dính trên máy giặt .
- Vậy thôi sao ?
- Chưa hết , thùng rác nào đầy thì mang đi đổ .

Tôi gật đầu :
- Công việc nhàn quá .

Qua đến Chủ Nhật tôi xách xe chạy lên chỗ tiệm giặt . Tiệm nằm ngay ở một ngả tư nên tìm nó không khó khăn chi lắm . Tôi mở cửa kiếng bước vô . Trong tiệm giặt loe hoe vài người khách Mễ . Bà nhà tôi đang cầm chổi phây phẩy vài cọng rác . Vừa trông thấy tôi bà nhà tôi mừng ra mặt . Trong phòng hơi nóng hừng hực , mặt bà nhà tôi nhễ nhại mồ hôi . Ngoài trời Texas nóng đến 105 độ . Tiệm giặt xung quanh toàn cửa kính nên sức nóng xuyên qua tạo nên hấp nhiệt như là hiệu ứng nhà kiếng .

Tôi hỏi khẽ :
- Trong này hổng có máy lanh à ?

Bà nhà tôi chỉ vào một góc tường:
- Có một cái , nhưng đâu có đủ . Ở đây cả mấy chục máy giặt máy xấy lại thêm trời bên ngoài nóng quá . Bây giờ tui chỉ ông cách mở alarm khi đóng cửa đi về .

Nói xong bà nhà tôi đi vô một căn phòng rất bé nhỏ vừa vặn kê một chiếc máy may Juki và một cái ghế nhỏ .

- Ðây nhá , số alarm ông đừng cho ai biết . Ông bấm xong , tắt đèn tắt quạt rồi đi nhanh ra ngoài cửa , khóa cửa chính lại . Nhưng ông chủ tiệm dặn là đừng có giựt giựt cái chìa khóa . Nếu bị kẹt thì cứ xoay qua xoay lại .

Tôi cầm lấy cái chìa khóa rồi vặn thử , khóa lại cửa chính . Cũng đâu khó gì , bây giờ xoay lại là mở ra . Nhưng không hiểu tại sao ổ khóa lại cứng ngắc , không di chuyển lên xuống . Tôi nghe tiếng bà nhà tôi cằn nhằn :
- Ðã biểu ông rồi , ông chỉ cần xoay nhè nhẹ thôi . Bây giờ khóa cửa nhốt tui với tụi đen tụi Mễ trong này .

May mà lúc này chưa có chuyện gì xảy ra . Nếu có thì chắc họ cũng đập cửa kiếng chun ra ngoài thôi . Mồ hôi tôi đổ từng giọt , định dùng sức vặn chìa khóa thì bỗng nghe một giọng nói đàn ông :
- Ông đừng mở như vậy , kẻo nó gãy . Mở như vầy nè .

Ông ta cầm chìa khóa , xoay nhè nhẹ qua bên phải . Cách một tiếng , cửa đã mở .

Ðó là một người ông Việt Nam vóc dáng tầm thước , mặt vuông với đôi mắt khá sắc bén . Tôi chào ông ta .
- Anh chắc là ông Ðặng chủ tiệm giặt ?
- Dạ , đúng . Còn anh là chồng bà kia ?
- Dạ .
- Tôi nhìn thấy anh mở cửa , tôi nghĩ chắc anh hổng làm nghề ăn trộm được quá .

Qua dăm câu chuyện làm quen tôi được biết ông ta quê ở Ðà Nẵng , qua Mỹ được hơn hai mươi năm . Mới đầu làm lắp ráp dây chuyền ở hãng máy bay LTV thuộc thành phố Grand Prairie và sau đó làm thương mại .

- Bây giờ tôi có vài cái bin đinh cho mướn , vài cái convenience store . Tiệm giặt này có vài cái . Thế anh sao không làm business .

Tôi cười giả lả .
- Tui đâu biết làm business , biểu tui hồ nào ở đâu , cá loại nào , câu một ngày được mấy con thì tui biết . Mở tiệm giặt này có ăn không anh ?

Ông Ðặng cười nhẹ , lắc đầu .
- Thì ông xem đấy , máy giặt thường 75 cent , xấy 50 cent . Khách hàng cũng lai rai thôi .
- Tiệm này máy móc chắc hơn trăm ngàn ?

Ông ta cười thành tiếng .
- Vậy là anh hổng biết gì rồi . Mỗi cái máy Speed Queen loại commercial cũng vài ngàn . Ông đếm quanh đây xem có bao nhiêu cái máy . Tiệm này hơn ba trăm ngàn đô đấy .
- Bỏ bao nhiêu thứ tiền chỉ thu lại tiền cắc thôi sao .
- Thu lại cũng chẳng bao nhiêu . Anh xem đấy , tiệm giặt phải mướn hai người . Tiền đó chỉ đủ trả nhân công và tiền điện tiền nước . Anh lên làm thế bà xã , thôi anh ở lại làm nhé . Tôi phải đi qua coi mấy tiệm khác .

Khách vô giặt quần áo lai rai vài người . Nhàn quá không biết làm gì , tôi vô phòng vệ sinh xách ra một cái chổi và đi quét nhà . Sàn nhà lát gạch men màu trắng đục , đường chỉ viền màu đen . Khi quét vào trong cái đựng rác , tôi để ý thấy là khi quét mấy cọng rác đen đen nhỏ vô trong , lại thấy rác từ từ chạy ra . Tôi quét nó vô, nó lại chạy ra . Lần này tôi rướn mắt nhìn kỹ , thì ra đó những con gián đen đen bé xíu . Ðã từ lâu tôi không thấy chúng . Ai qua Mỹ trong những thời gian đầu lập nghiệp mà lại không sống chung với chúng .

Sau khi hướng dẫn nghề nghiệp , cách vận tác trông coi tiệm giặt ra sao , bà nhà tôi lái xe ra về .

Khách Mỹ Mễ ra vô đâu chừng vài người , người thì đem bỏ quần áo chăn mền vào giặt , kẻ thì đem bỏ vào máy xấy . Chừng đâu một lát sau , một gã Mỹ đen cao to lớn dềnh dàng bước vào chỗ tôi ngồi . Tôi đang ngồi gật gà, nhác nghe tiếng nói ông ổng của gã đen nọ :
- Hây you , sao cái máy giặt kia không quay ?

Tôi ấm ớ hỏi lại :
- Thế ông có bỏ tiền vô không ?

Hắn trợn mắt nhìn tôi , hậm hực nói :
- Chắc you mới đi làm à , tao là thằng trung trực nhứt trên đời .

Tôi nghĩ bụng , máy giặt đặt trong mấy cái tiệm giặt này, có bỏ tiền cắc vô thì nó mới chạy , không tiền lấy cái gì mà nó chạy nó quay . Nghĩ như thế nhưng tôi không dám nói ra ngoài miệng .
- Ðâu máy nào ? Số 20 hả ? Ông đợi một chút nhé , để tui gọi điện thoại cho con vợ tui .

Vừa nói tôi vừa rút cái điện thoại di động ra , bấm số gọi :
- Bà hả ? Có một ông Mỹ đen nói là ổng bỏ tiền vô mà máy hổng chạy .

Có tiếng oang oang từ đầu dây bên kia :
- Tui không biết , ông thử lấy tay đập đập vào thân máy xem nó có chạy không . Máy giặt nhà mình cũng hay giở chứng như vậy .
- Ừ !

Tôi không đấm mà dùng chân đá nhè nhẹ vào cái máy giặt . Cánh cửa của máy giặt bật tung ra . Tôi thở ra khoan khoái , rồi nói với gã da đen :
- Nó không chạy là bởi vì you không đóng cửa cho chặt . Nó có cái khoen khóa như vậy .
Bên kia một bà Mễ to béo vẫy tay gọi tôi lại . Tôi lững thững bước tới .
- Chuyện gì vậy amiga ?
Bà ta xổ một tràng tiếng Mễ , nghe điếc cả tai . Tôi không hiểu . Bà ta chỉ xuống mặt nền gạch . Nước xà bông rỉ trào ra từ miệng nắp máy giặt ngang . Chả cần giỏi tiếng Mễ tôi hiểu ngay là máy giặt có vấn đề . Tôi vội vàng đi nhanh vô phòng chứa vật dụng lau nhà và xách theo một cái cây lau bếp . Cứ lau , vắt đến đâu , nước trong máy cứ trào ào ào ra . Tôi gọi phôn di động cho bà nhà tôi , trình bày chi tiết sự cố sự kiếc . Tôi nghe tiếng bà nhà tôi cằn nhằn :
- Chả hiểu sao , ông đi làm có chút xíu mà nhiều lộn xộn quá . Thế này , ông tới mấy cái cầu chì , rồi xem cái máy đó số mấy , cúp nó đi rồi chừng đâu năm phút bật trở lại xem sao .

Nghe lời vợ dạy , tôi tắt máy rồi chờ chừng năm phút . Mà thật đúng như vậy , quá mấy phút máy trở lại reset như vị trí chờ khởi động . Tôi mở cái nắp miệng ra và thấy một cái vớ nhỏ bị kẹt ở nắp máy giặt .
- Amiga , cái này là lỗi ở bà , bà đóng cửa lại mà để cái này thò ra , nên nước trong máy cứ chảy ra . Bà không hiểu à ! Thôi được rồi , để tui vô trong phòng lấy bạc cắc , cho máy chạy cho bà .

Bà nhà tôi gọi điện lại cho tôi . Tôi trình bày sự kiện . Bà nhà tôi cằn nhằn :
- Ðó là lỗi của con mẹ đó . Nó phải trả tiền chớ .

Tôi cười trừ không cãi lại . Tiền đâu phải của mình , bạc cắc nằm trong máy đó là tiền của ông bà chủ tiệm . Máy trục trặc dù cho lỗi của ai thì việc làm vui lòng khách hàng là ưu tiên hàng đầu .

Và tới ngày Chủ Nhật kế tiếp , tôi đang mải mê coi trận đấu bóng chày football giữa Dallas Cowboy và Tennessee . Vài người khách da màu hững hờ đi ngang cái ti vi , không thèm để mắt tới , mặc dù tôi biết họ là fan , người mộ điệu của đội banh Cowboy . Họ bĩu môi : " Chơi dở ẹt ! " Đúng thế , qua sáu trận tỉ đấu đội Cowboy thua năm thắng một .

Cửa mở ra một thiếu phụ Mỹ đen cao lớn dềnh dàng , hai tay ôm một giỏ quần áo dơ bước vô . Theo sau là một cậu bé chừng đâu hai ba tuổi , quần áo tươm tất lon ton chạy theo mẹ . Bà ta loanh quanh mấy cái máy giặt , gọi tôi :
- Cái máy này được bao nhiêu " load " ?

Tôi ngẩn người ra , học tiếng Anh từ thuở lên mười ba tuổi , đi lính học trường Sinh Ngữ Quân Đội , tị nạn làm thông dzật viên , qua Mỹ hơn hai chục năm . Vậy mà nghe xong không biết trả lời làm sao . Tôi nhớ mang máng là bà nhà tôi có lần hỏi tôi chữ LOAD một lần . Tra trong từ điển Webster , hay trang mạng Wikipedia đều cắt nghĩa là một vật nặng , chất hàng vào xe , nạp đạn vô súng .

Tôi ỡm ờ trả lời nước đôi :
- Thì chắc nó có nghĩa là chất quần áo vào trong máy giặt .

Nhưng hôm nay , khách hàng hỏi thẳng là bao nhiêu " LOAD " . Tôi ngẩn người nhưng nghĩ ngay đến câu khác :
- Bà là người khách mới ?

Bà ta mĩm cười , gật đầu .

May quá cạnh đó có một cậu thiếu niên da màu đang loay hoay cho quần áo vào giặt . Tôi dùng câu hỏi đó hỏi cậu ta . Hắn tươi nét mặt , rồi lấy ngón tay chỉ vô một dấu hiệu sơn trắng cạnh nhãn hiệu Speed Queen . Hình vẽ hai cái giỏ (basket ) trống . Tôi hiểu ngay vấn đề nan giải này và xoay sang bà thiếu phụ giơ hai ngón tay :
- Hai .

Nhiều việc khó khăn ta cứ tưởng phải đi tìm nơi xa xăm nào đó , nhưng thật ra nó có thể nằm trong tầm mắt ta . Nó có thể bị một vật nào che khuất , dời nó sang một bên thì chính lúc đó ta có thể tìm chính cái bản ngã ego của mình .

Chú bé con da màu tung tăng trong tiệm giặt , chân mang đôi giày đen còn mới tinh bóng loáng . Trong tiệm lúc nào cũng để một lọ kẹo , tôi cầm lấy lọ kẹo hỏi cậu bé có muốn ăn kẹo không và làm bộ hỏi nó :
- You có muốn đổi đôi giày mới của you lấy viên kẹo này không ? Lại thêm đôi giày cũ của tui nữa .

Cậu bé tuy bước đi còn chập chững , giọng nói còn be be , gật đầu nói Yes . Tôi trao cho nó viên kẹo và bước ra ngoài cửa để còn tiếp tục coi trận đấu thư hùng của đội banh bóng chày Dallas Cowboy . Nắng bên ngoài vẫn còn hanh vàng , gió mùa thu thổi về se lạnh .

TS 19/11/2010
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Dec 5 2010, 04:51 AM
Post #10


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Một chuyến du lịch qua Thái

Ðúng 5 giờ chiều gia đình chúng tôi năm người , hai vợ chồng già với ba cô con gái , đã có mặt tại sân bay nội địa phi trường Tân Sơn Nhất . Khi đóng tiền đầy đủ cho hãng du lịch Saigon Tourish , mỗi người bất kể lớn nhỏ là khoảng 400 đô . Một chương trình packet như vậy qua du lịch bên Thái bao gồm tiền vé máy bay khứ hồi , khách sạn , ăn uống , tham quan các điểm chính du lịch trong năm ngày với số tiền như vậy có lẽ là quá hời .

Trước đó vài ngày gia đình chúng tôi lơn tơn đi lòng vòng thành phố Sài Gòn được hơn nửa tiếng . Con bé Linda mười tuổi nhăn nhó mặt mày than :
- Bố ơi ! Ði du lịch gì mà sao mỏi chân quá !

Giá nó mà còn bé hai ba tuổi , tôi có thể cõng bế nó trên lưng . Nhưng nó lớn xác như vậy , sao mà cõng nỗi . Vừa lúc đó một bà cụ trong quần áo lam lũ , mặt xạm đen đang còng lưng , trên vai quẩy nặng đôi gánh hàng rong . Tôi quay lại khẽ nói với con Linda :
- Con biết bà lão gánh hàng đi bán , và bán cái gì không ?

Linda nheo mắt nhìn theo chân bà lão thoăn thoắt bước nhanh , qua mặt chúng tôi để băng qua con lộ về hướng đường Nguyễn Huệ , nó hớn hở nói :
- Biết chớ bố , "nó" bán mấy trái cây đó mà !

Tôi cười xòa , chữa lời cho nó :
- Bên này , con gặp người lớn tuổi , con phải gọi là bà lão ông lão hay là bà cụ ông cụ , chớ đừng gọi là nó , họ nghe được sẽ mắng cho . Con thấy không ? Bà lão nhìn có lẽ già cả như bố , vai lại mang hai hàng giỏ trái cây như vậy , bà lão đó còn đi nhanh nhẹn hơn bố con mình nữa . Con còn muốn than thở nữa không ?

Linda mặt bí xị :
- Không ?

Trong văn phòng hãng du lịch Saigon Tourist , mấy cô nhân viên trong đồng phục áo dài màu xanh nước biển ngước lên nhìn chúng tôi , mặt nghiêm không nở nụ cười . Họ lại cắm cúi loay hoay trên cái mặt màn hình . Tôi tiến đến một bà đang ton hót với một đồng nghiệp .
- Ði Thái Lan một chuyến bao nhiêu hả chị ?

Bà ta trả lời với giọng Bắc đặc , rồi đưa cho tôi một cái brochure (tập sách mỏng) , trong đó có ghi một gói packet đi tour (du lãm ) qua Bangkok , thăm cung điện Hoàng Gia , Chùa Lục Ngọc , xem bãi biển Pattaya , coi vài chương trình biểu diễn về đêm của đoàn vũ công dân tộc Thái .
- Ðược rồi , ông nộp hai ngàn đô la cho năm người .

Tôi ngạc nhiên hỏi lại :
- Thế tui nộp bằng tiền đồng Việt Nam không được à ?

Bà ta lắc đầu cương quyết :
- Không , chúng tôi chỉ nhận Mỹ kim thôi . Ông là người Mỹ nên phải trả bằng Mỹ kim .
Tôi nheo đôi mắt lại :
- Sao bà biết chúng tôi là người Mỹ ?

Bà ta nhếch nụ cười , giả lả :
- Xem các con của ông bà tía lia đằng kia thì biết .

Theo thời giá tháng Sáu năm 2008 , một đô la chính thức đổi được 16650 đồng Việt Nam , nhưng lúc đó không hiểu sao , đồng tiền Việt Nam bị chao đảo theo thị trường chứng khóan . Giá chợ đen một Mỹ kim đổi được đến hơn mười tám ngàn . Giá như trả theo tiền Việt Nam chúng tôi có thể tiết kiệm được vài chục Mỹ kim .

Chúng tôi mỗi người được phân phát một cái nón lưỡi trai màu trắng đục , trên có thêu hàng chữ Saigon Tourist . Ai thắc mắc thì được trả lời : " Để dễ nhận dạng là đoàn của mình , trẻ em lạc dễ tìm kiếm . "

Hơn 5 giờ một chút một nhóm người đầu đen lố nhố tụ họp lại khá đông . Một cậu thanh niên dáng dong dỏng , mặt hơi tai tái bước ra , tay cầm một lá cờ nhỏ trắng hình tam giác rồi giơ cao lên khỏi đỉnh đầu , phất qua phất lại , nói lớn :
- Quí vị đi du lịch Thái Lan của Sài Gòn Tourist thì tập họp lại đây . Chúng ta không còn nhiều thời gian lên . Khẩn trương lên quí vị .

Trong đám đông một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên :
- *** nó , lúc nào cũng tranh thủ khẩn trương . Đi ăn cướp à !

Một tiếng khác át đi :
- Nói nhỏ đi cha nội , qua bển (Thái) muốn nói gì thì nói .

Anh trưởng đoàn dõng dạc , nói to hơn :
- Tôi tên là Mạnh , tên nghe mạnh bạo lắm nhưng thật ra yếu xìu à . Bây giờ quí vị cho xin sổ hộ chiếu và visa để tôi còn trình hải quan .

Không biết du khách đi du lịch Âu châu , Mỹ châu ra sao chớ từ Việt Nam qua các nước Thái , Miên , Tân gia ba , Hồng Kông mọi giấy tờ tùy thân , sổ thông hành passport đều do anh hay chị hướng dẫn tour nắm giữ .


Trên chuyến máy bay của hãng hàng không Thai Airline lố nhố hành khách , hầu hết là khách du lịch người Việt , bởi đâu đâu cũng oang oang những tiếng ồn ào , tiếng chửi thề văng tục . Cái bản chất cố hữu quốc hồn quốc túy mang theo qua tận xứ người .

Sài Gòn qua Thái Lan máy bay chỉ bay gần hai giờ thế mà chúng tôi được phục vụ một bữa ăn tối theo tiêu chuẩn của các hãng hàng không lớn . Các nữ tiếp viên người Thái xinh đẹp hỏi han lịch sự với nụ cười trên môi :
- Ông bà có muốn dùng thêm gì chăng ?

Cách phục vụ của họ khác hẵn với các tiếp viên của hãng hàng không Vietnam Airline , mặt mũi lúc nào cũng lạnh nghiêm , nụ cười thiếu hẵn trên môi .

Khi đến phi trường quốc tế Suvarnabhumi trời đã nhá nhem tối . Qua khỏi cổng hải quan , đoàn chúng tôi bước ra khỏi tòa nhà và bước vào một chiếc chuyên chở dân dụng , xe này nhỏ hơn xe buýt loại 52 chỗ ngồi . Hành khách người ngồi kẻ đứng lắc lư với những thanh thép vắt vẻo trên đầu . Cảnh tượng xảy ra y hệt như những năm sau 1990 đổi mới ở phi trường Tân Sơn Nhất .

Tôi hỏi anh trưởng đoàn đứng cạnh đó :
- Anh Mạnh à ! Tui nghe nói phi trường này to lớn hiện đại nhất Đông Nam Á , sao bây giờ xuống cấp quá vậy !

Anh ta cười hì hì vài tiếng , rồi đáp lại :
- Bác thấy đó , nước ta càng ngày càng văn minh tiến bộ . Xã hội ta sắp sửa tiến lên ...

Lời của anh ta chưa kịp dứt , xe bỗng dừng lại khiến mọi người trên xe nghiêng ngả .Trong ánh sáng lờ mờ trong đêm tối , những cây cột xi măng , dàn sắt bao bọc chung quanh các terminal to lớn sừng sững in trên nền trời .


Một thiếu nữ người Thái trong y trang cổ truyền dân tộc đứng cạnh một chiếc xe buýt to lớn , mỗi khi từng người bước lên xe , cô ta với nụ cười tươi tắn trên môi và hai tay chắp trước ngực khẽ cúi đầu chào . Một lối chào như các vị tu tăng Phật giáo vẫn thường chắp tay hành lễ . Điều này khiến chúng tôi khá bối rối , xưa kia trong khi tập huấn nhu đạo , chúng tôi thường gấp người chào mỗi khi ra giao đấu , còn như trong quân ngũ thì giơ tay chào lối nhà binh , trong Hướng Đạo cứ giơ cao bàn tay với ba ngón tay chụm tay như biểu tượng hoa huệ tinh khiết . Thôi thì mình khẽ gật đầu chào lại như mọi người vậy .

Lối chào cung kính của người Thái gọi là wai , nó có thể biểu lộ một lời cám ơn hay xin lỗi ai đó . Nó tương tự như của người Ấn , Añjali Mudrā ,namasté hay của người Miên sampeah. Cánh tay càng đưa cao càng biểu lộ lòng tôn kính bấy nhiêu .

Tôi từng đi qua nhiều nước từ Á đến Âu châu nhưng chưa từng nơi nào được đón chào niềm nở trong sự lịch thiệp và trang trọng như vậy . Tệ nhất là vào năm 1980 tôi cùng với vài người bạn vừa đặt chân tới thành phố Battambang của Cao Miên . Vừa vào tới nhà một người dân thường để tạm trú qua đêm để hôm sau đi về Sisophone rồi tiến qua biên giới Thái thì phải tất tả vùng chạy thụt mạng vì có công an du kích Miên bố ráp . Kế là Trung quốc lúc đến đã có mấy anh công an mặt lạnh lùng dòm trừng trừng vào cái chiếu khán sắp hết hạn của tôi .

Đa số hành khách du lịch đều đi theo cặp , vợ chồng , bồ bịch hoặc cả gia đình , nhưng vì nhường cho phụ nữ , trẻ em lên trước và các đôi thanh niên son trẻ nên tôi chiếm một vị trí khá khiêm nhường là ngồi gần cuối xe .

Bên phải là đôi vợ chồng người Tàu Chợ Lớn , sau tôi là cặp vợ chồng người quê ở tỉnh Bắc Ninh .
Xe chuyển bánh . Trên đầu xe một ông tuổi trung niên , dáng dấp ăn mặc lè phè , tay cầm micro và quay mặt về hướng chúng tôi :
- Xin tự giới thiệu với quí khách , tui là Khục Khặc ...

Vừa lúc đó khách du lịch chúng tôi cười vui vẻ , ồ lên những cười nức nẻ . Tôi nói vói lên chỗ bà nhà tôi ngồi cách tôi mấy hàng ghế đầu :
- Bà à ! Ông nội đó nhìn hao hao đến một người mà nhìn có vẻ quen quen quá ! À ! Tui nhớ ra rồi , ổng Khục Khặc chi đó giông giống tài tử Châu Nhuận Phát trong phim Quân Vương và Tôi .

Quân Vương và Tôi được dựng thành phim năm 1956 của hãng điện ảnh Hollywood mô phỏng theo nguyên tác của nhà văn Margaret Landon , Anna and the King of Siam . Phim này do tài tử trọc đầu Yul Brynner đóng vai chính . Còn Châu Nhuận Phát đóng vai nhà vua Thái và Anna năm 1999 với nữ diễn viên từng hai lần đoạt Oscar , Jordie Foster .

Ông người Tàu ngồi cạnh bên tôi , nghe câu hỏi của tôi bèn xen vô :
- Nị lói phải a ! Nhưng thằng cha lày ăn mặc lôi thôi , hổng giống thằng cha Châu Nhuận Phát ăn mặc đẹp đẽ trong phim .

Nói vừa dứt ông ta quay sang bà vợ già của ổng vỗ lên đùi bà vợ ổng một cái làm bà vợ ổng đang mơ màng ngủ phải giật mình .
- Tới rồi à ! Rồi à !

Ông Khục Khặc cũng cười hắc hắc vài tiếng rồi nói tiếp :
- Chào mừng quí khách đến Thái Lan . Bên Việt Nam thì do anh Mạnh hướng dẫn , nhưng qua bên này thì do tui . Tui sanh đẻ bên này nên ba má tui đặt tên tui là Khục Khặc theo tên gọi của người Thái , cho giống tên của xứ này .

Điều này thì đúng , nhập gia tùy tục . Người Việt đi tản cư rải rác ở xứ người cũng phải theo phong tục tập quán của họ để hội nhập vào đời sống của họ . Bên Mỹ, Canada, Anh, Úc có người tên Andy , John , Joe , Cathy . Ở Pháp Paul , Jacqueline . Ở Đức , Lukas, Leoni . Ở Na Uy , Hans , Peder, Ragnhild . Phần Lan , Johannes, Mikael . Để rồi các ông bên xứ Lào , có người được là Sẻng , Xửng , Khẻo . Người Thái và người Lào đều cùng chung một nguồn gốc người Tai , phát xuất từ miền Bắc Thái .

Tên gọi của người Thái , người Lào , người Miên có lẽ tương tự như của người Ấn . Tên và họ khác xa với họ tộc của người Trung Hoa và Việt Nam . Theo cách thức tên và họ đi sau như cách gọi của người phương Tây . Tên họ càng dài càng biểu lộ tính cao sang của họ . Người Thái có vào khoảng trên 45 ngàn họ , 80 phần trăm đều rất đặc trưng . Tên thường gọi cũng vậy . Họ cũng thường hay đổi hay thêm thắt tên họ cho thêm phần trang trọng . Vì thế năm 1913 luật về danh tính của Thái ấn định rõ ràng , mỗi hộ tộc đều phải giữ nguyên . Tên thường gọi chỉ được ghi duy nhất chính thức trong giấy tờ hộ tịch . Vì thế theo luật hộ tịch Thái , chỉ trong những người trong huyết tộc mới cùng mang chung một họ và ít thấy khi nào hai người dưng cùng một tên và họ như nhau . Việt Nam và Trung Quốc chỉ hơn hai trăm họ . Nhất là bên Trung Quốc với dân số 1,3 tỉ người thì không thể không tránh được sự trùng hợp tên họ , Quách Doanh Doanh , Hứa Tung Hoành . Việt Nam thì có Nguyễn văn Thành , Trần văn Hùng , Lê thị Loan v.v...

Cựu thủ tướng Thái , ông Thaksin Shinawatra gốc gác là người gốc Trung Hoa . Tổ phụ ông ta lấy họ Shina (China) cộng thêm watra (nguyên gốc Phạn ngữ có nghĩa là practice , thực hành) .

Tung Son ngày 3/12/2010
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Dec 11 2010, 01:29 PM
Post #11


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Khách sạn chúng tôi tạm trú có tên là Twin Hotel , nhìn thoáng qua nó có vẻ khá khang trang sạch sẽ , cao chừng mười mấy tầng , nhưng nó chỉ được xếp vào loại 3 sao . Trước khi chúng tôi nhận tấm thẻ điện tử để mở cửa phòng , anh Khục Khặc dặn dò :
- Quí khách nào muốn đi coi chợ đêm thì nửa tiếng sau xuống tập họp nơi đây , tôi sẽ dần quí vị đi thăm cho biết .

Nghe từ đằng sau , một giọng nói của một bà vang lên :
- Chợ đêm bán thứ gì vậy ông ? Có hủ tiếu hay bò kho gì chăng ?

Ông Khục Khặc cười nhẹ :
- Hổng có đâu . Chợ đó bán toàn là trái cây hông à . Nhưng mà tôi dặn quí khách một chút . Đừng mua sầu riêng với lại măng cụt . Tại sao à ! Khách sạn này ngoài chúng ta ra còn có nhiều du khách Âu Mỹ , nhiều người họ không chịu nổi cái mùi vị thơm tho này đâu . Còn măng cụt thì khách sạn họ không chịu , nhựa của nó dính vấy vô thì hổng giặt ra .

Trong phòng , tôi hỏi bà nhà tôi có muốn đi xem chợ trái cây của xứ Thái không , và đáp lại là cái lắc đầu nguầy nguậy :
- Tưởng cái gì chớ chợ bán trái cây hồi xửa hồi xưa ngày nào mà tui chẳng đi coi . Ông có muốn đi thì xuống đó mà đi , để mẹ con đi ngủ .

Tôi chợt nhớ lại , đúng vậy . Bà nhà tôi và cậu con trai lớn đã ở trại tị nạn Panat Nikhom , Thái Lan gần chín tháng . Người Thái dựng lều lợp chợ để bán đồ đạc thức ăn cho dân tị nạn . Từ món phở , hủ tiếu , bún riêu bún ốc cho đến các thứ rau rợ , như rau muống bầu bí dền mồng tơi . Bà nhà tôi cứ nhắc nhớ đến một thứ mà bên Mỹ ít có bán , tỏi gà . Mười baht một kí . Năm 1987 một mỹ kim đổi chừng 20 baht .

Nghe vậy tôi hơi buồn một tí , đi du lịch gì mà cứ đến tối lại chun vô giường sớm quá . Thức giấc vào khoảng bốn giờ sáng , tôi không biết phải làm gì . Mở ti vi thì ồn quá , chun vô mền phá bà nhà tôi thì không tốt . Tôi bèn lò mò ra cầu thang máy để xuống tầng chệt khách sạn . Bên cạnh đó là một bàn thờ nho nhỏ trên có để một pho tượng toàn thân sơn thếp vàng óng ánh . Mặc dù không hiểu nhiều về lịch sử và các nhân vật xứ Thái , nhưng tôi cũng đoán ra đó là tượng khắc tạc nhà vua Thái đương thời , vua Bhumibol Adulyadej . Khoảng năm 1960 tôi có dịp nhìn thấy ảnh nhà vua này trong các tờ báo Chính Luận , Tin Sáng ở Sài Gòn . Dạo đó có lẽ ông ta có dịp đi thăm viếng miền Nam do lời mời của cố tổng thống Ngô Đình Diệm .

Ông vua này mặt mũi lúc nào cũng nghiêm nghị , lạnh lùng . Thuở còn bé tôi nghe một ông thợ hớt tóc gần nhà, nói là nhà vua hình như bị một chứng bệnh gì đó không sống quá 60 tuổi . Nào ngờ những lời bốc tướng đó đoán trật lất . Nhà vua Thái năm nay 80 tuổi vẫn còn mạnh khỏe , tuy rằng ông vẫn hay ra vào nhà thương luôn (?) .

Đang đứng lớ ngớ quan sát pho tượng nhà vua Thái , bỗng tôi cảm thấy như có ai đứng đằng sau lưng . Quay lưng lại tôi thấy ngay , đó là một gã đàn ông trong trang phục Âu Tây đang dòm chừng tôi . Tôi khẽ chào và bước hẵn ra một bên . Ông khách kia bước tới bức tượng vàng chắp hai tay lại đưa lên mặt , vái vái vài cái rồi bỏ đi . Thái độ của ông ta rất thành khẩn và trang trọng . Đợi ông ta rảo bước đi xa , tôi quay lại bàn thờ nhỏ đó và đứng nhìn tiếp . Tượng này không biết toàn đúc bằng vàng thật hay chỉ là sơn son thếp vàng như cái ông bác nhà tôi , mà hình như dựng đặt để ở trong góc các hội trường lớn bé . Xứ Thái nổi tiếng là nơi có nhiều chùa vàng chùa ngọc , đỉnh được dát bằng vàng thật lóng lánh chiếu sáng cả một góc trời , có lẽ nào đâu lại làm hàng giả như cái của ông bác tôi . Mà giá như được đúc bằng vàng thật , chắc cũng không tồn tại được được bao lâu . Tự dưng tôi lại linh cảm như ai đứng dòm ngó sau lưng tôi , quay lại tôi nhận ra có một bà sồn sồn , da dẻ hơi ngâm ngâm . Tôi đành phải bước đi và dòm chừng xem . Bà ta cũng giơ hai tay lên ngang mặt , xá xá mấy cái trước cái tượng toàn thân của vua Thái . Quả thật , nhà vua Thái trong suốt gần sáu mươi năm trị vì , được coi như tại vị lâu nhất trong các quân vương trên thế giới , và được sự kính trọng tôn kính của toàn dân Thái Lan . Tại quê hương tôi thì sao , tôi chưa bao giờ thấy bất cứ một ai đứng trước di ảnh hay di tượng ông bác đó van vái xá xá gì đó , hoặc có chăng chỉ là những lời ai oán của hàng trăm ngàn người dân bỏ mạng trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất hay của toàn thể Quân Dân Cán Chính của miền Nam Việt Nam sau 75 đến nay .

Ngay khi bước ra khỏi khách sạn , tôi thấy ngạc nhiên . Tối đêm qua chung quanh khách sạn vắng như chùa bà Đanh , bỗng dưng bây giờ xuất hiện những sạp bán quần áo đủ màu đủ kiểu . Chủ các sạp im ắng sắp xếp quần áo hàng hóa trên các dãy dây phơi . Tôi đi lòng vòng quanh khu đó xem xét coi ra sao . Không thấy có hàng quán cà phê hay quán ăn . Như ở Sài Gòn hay bất cứ thành phố lớn nhỏ nào , nơi nào có sạp hàng buôn bán là có quán cà phê dã chiến hay tiệm bán nước , bán cơm ngay và dĩ nhiên không thể nào thiếu được tiếng cười nói ồn ào của khách hàng . Ngoài đường lộ thỉnh thoảng có tiếng máy nổ bịch bịch của xe tuk tuk , một loại xe chuyên chở nhẹ tương tự như xe lam ba bánh của Sài Gòn trước năm 75 . Vài chiếc tắc xi , xe hàng chạy ngang . Nhưng không hề nghe tiếng bóp còi xe inh ỏi như ở quê hương tôi . Kẻ buôn bán , khách đi chợ giờ này chưa đông lắm , họ trả giá mặc cả . Chủ sạp chủ quán ai nấy đều có một máy tính cộng trừ nhân chia bằng điện tử . Họ giao dịch với nhau qua những con số hiện trên máy tính . Khi tôi qua bên Bắc Kinh, hay Thiên Tân cũng vậy . Ngôn ngữ thì bất đồng nhưng đồng thuận ngay với những con số . Ở Việt Nam chưa được phổ thông lắm , hay có chăng chỉ giới hạn vài chỗ như ở chợ Bến Thành , nơi có nhiều du khách ngoại quốc tới mua sắm . Lúc này một Mỹ kim đổi được 33 tiền baht . Tôi hỏi thử vài mẫu áo quần , giá cả cũng khá rẻ . Một áo sơ mi hay áo thun polo chừng ba đô , quần dài chừng vài đô . Áo thể thao hàng nhái của Polo , Tommy , Cá sấu , Nike giá rẻ . Tôi thì không mặc hàng đồ hiệu . Hàng thật còn chưa mua , huống chi là hàng đồ giả . Bên Pháp , Đức , Ý , Anh hành khách qua những phi trường quốc tế nếu mang hay mặc trên người hàng nhái lại sẽ bị phạt tiền , có thể đến hàng trăm đô cho mỗi loại .

10/12/2010
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Dec 17 2010, 04:00 AM
Post #12


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Mùa luyện thi

Chiều nay vừa đi làm về đến nhà tôi gặp cô con gái thứ hai của cô đang lững thững đi vô nhà . Tôi hỏi nó :
- Ủa ! Bố tưởng con đi Lubbock rồi chớ ?

Nó cười cười :
- Tối con mới đi . Nghe chị Hai (vợ thằng lớn của tôi ) nói là sáng mai trời thành phố Fort Worth có tuyết .

Tôi nhớ lại buổi sáng nay nghe tin tức trên đài ra dô cũng như trên truyền hình Mỹ loan báo ngày mai cao nhất 49 độ F và thấp nhất 33 độ F .
- Ờ ! Có thể . Trời đất Texas này lạ kỳ lắm . Hôm qua 76 độ hôm nay xuống ba mươi mấy là chuyện thường .

Lubbock là thành phố nằm ở trên vùng tay cán của tiểu bang Texas (Pan handle) . Vĩ tuyến ngang ngửa với thành phố Oklahoma . Dưới này chừng 32 độ nhưng trên đó thấp hơn chừng 10 độ . Con gái tôi sáng ngày mai thứ Sáu có cuộc phỏng vấn của trường đại học y khoa Lubbock . Cách đây mấy tháng nó lấy MCAT , về nhà mặt mày nó rầu rĩ , rồi bỗng dưng xin tiền má nó đi thi MCAT lại vào hai ba tuần sau . Chừng tháng sau kết quả kỳ thi gởi về cho biết điểm thi là 27 . Với số điểm này cộng với điểm thi ra trường UTA bốn năm 4.0 thì nó có hi vọng được vài trường gọi đi phỏng vấn . Nhưng chuyện nào ngờ điểm thi lần thứ nhì gởi về nhà báo cho biết chỉ có 24 điểm mà thôi . Dung , chị họ nó , bác sĩ chuyên về ung thư biết được chuyện này , nhẹ nhàng khuyên bảo : " Đáng lý ra , em phải chờ kết quả MCAT về . Điểm mà thấp thì mình mới nộp đơn thi lại . Bây giờ điểm thi lần thứ hai của em thấp hơn lần trước , các trường y khoa sẽ căn cứ vào điểm thi nào mới nhất . Như chị đây chẳng hạn , lần thứ nhất chị được 25 điểm . Qua mấy tháng sau chị thi được 30 . " Con bé nhà tôi ngẩn người ra , nói : "Thôi thì để sang năm tốt nghiệp rồi ở nhà luyện thi MCAT . "

Tôi bảo nó :
- Nếu không thì con nộp đơn vô các trường ô đi . (O . D )

Nó lắc đầu nhất quyết không chịu :
- Không , con chỉ muốn vô trường Em Đi thôi . (MD)
Trường D . O hay O . D có người vui tính gọi đùa là Ông đi . Trường MD được gọi là Em đi .

Theo trang mạng vietpho/ykhoa thi`

Đây là nghề được xã hội trọng vọng nhất không chỉ riêng ở Huê Kỳ. Nhiều người Việt Nam muốn bước vào nghề nầy. Mặc dầu ai cũng biết đây là nghề mà mức độ đầu tư về tiền bạc, thời gian, sức lực, trí tuệ... cao nhất. Nghề y là một nghề có cường độ làm việc căng thẳng, đòi hỏi trách nhiệm cao, thời gian đào tạo dài và chi phí đào tạo rất cao. Hầu hết bác sĩ làm việc 60 giờ hoặc nhiều hơn mỗi tuần. Nhưng đây cũng là một trong những nghề đem lại thâu nhập cao nhất và được xã hội trọng vọng xưa tới nay.
Thi vào trường y, sinh viên phải chấp nhận sự cạnh tranh cao và khóc liệt nhất hiện nay. Tỷ lệ thâu nhận rất thấp. Trường y, đặc biệt là trường công lập, được tài trợ chủ yếu từ nguồn thu thuế của tiểu bang, nên trường thường ưu tiên tuyển người trong tiểu bang trước. Một số trường chỉ xét tuyển công dân Hoa Kỳ.
Muốn nợp đơn vào trường y, sinh viên phải có bằng Cử Nhân thường là Cử Nhân Sinh Hoá (Cử Nhân tổng quát cũng vẫn được dự thi MCAT) và phải qua kỳ thi Tuyển sinh vào Trường Y (MCAT).
Kỳ thi tuyển MCAT nầy tiêu chuẩn cao, được tổ chức khắp trên thế giới bằng máy vi tính. Nhiều sinh viên thi nhiều lần không đậu phải chuyển qua thi vào ngành Nha, Nhãn khoa, Dược khoa... tương đối dễ hơn.
Chi phí đào tạo bác sĩ cao, là một trở ngại đáng kể đối với cá nhân và gánh nặng đối với nhà trường. Mỗi sinh viên tốt nghiệp trường y hiện nay phải nợ từ $200,000 -$300,000. Sinh viên giỏi, top 5, có thể theo học ở các trường y qua một số chương trình học bổng gần như toàn phần; gồm cả học phí, chi phí sinh hoạt, bảo hiểm sức khoẻ tối đa là trong 4 năm. Chương trình học bổng cạnh tranh rất quyết liệt. Hàng năm số đơn xin học bổng nhiều gấp 7 lần số học bổng được cấp!
Năm học 2006-2007, theo Hội Các Trường Y Hoa Kỳ, có 3,639 sinh viên Mỹ gốc Á Châu được nhận vào trường y, chiếm 21.14% tổng số sinh viên được nhận. Trong số này có 232 sinh viên gốc Việt Nam. Đây là một tỉ lệ rất cao so với tỉ lệ dân số.

Thế rồi bẵng đi một thời gian , cách đây mấy ngày nó thủ thỉ với bà nhà tôi thứ Sáu 17 tháng 12 này nó được trường y khoa Lubbock gọi đi phỏng vấn lúc 9 giờ sáng .

Tôi hỏi nó :
- Thế con có tiền ăn tiền đổ xăng chưa ?

Nó gật đầu lia lịa :
- Dạ, có rồi .
- Từ đây lên trển lái xe mất bao lâu ?

Nó ngập ngừng đôi chút :
- Con hổng biết , tối nay con cùng đi với bạn con , anh Lam đó bố biết rồi . Lên nhà ba mẹ ảnh ở thành phố Abilene . Sau đó sáng sớm lái xe lên Lubbock .

Bà nhà tôi xen vô :
- Ông vừa coi tin tức trên đó trời có thể có mưa và tuyết rơi . Vậy hai đứa bây tính làm sao , đường mà mưa đá trơn trượt thì nguy hiểm lắm . Sao tụi bây không tính đi máy bay ?

Nghe bà nhà tôi nói chuyện toàn là huề vốn . Chúng nó đã thảo luận , tính trước với nhau rồi . Đi đứng ra sao , ở trọ làm sao thì chúng nó lớn cả rồi . Mình chỉ góp ý theo cái kiểu " second opinion " thôi , có đưa ra ngu kiến cao kiến gì , chúng nó chỉ nghe không cãi lại thôi .
Tôi biết bà nhà tôi mới cho nó mấy trăm để tiêu xài lặt vặt . Con cái bên Mỹ đến khi vào đại học là phải sắm sửa cho nó một cái xe còn khá tốt . Bà nhà tôi nhường cho nó chạy cái xe Toyota Camry 2001 khi nó vô trường UTA năm 2006 . Xe lúc ấy chỉ có hơn 40 ngàn miles . Vậy mà bây giờ đồng hồ kim chỉ đến con số 98 ngàn miles . Tôi biết mỗi tuần xe cần đổ xăng đến hơn 30 đô vì từ nhà tôi ở thành phố Haltom đến trường UTA trên 20 miles . Nó bảo với mẹ nó : " Má có cần người "help " không ? " Bà nhà tôi dạo này đi làm công cho một tiệm giặt laundry của hai vợ chồng người Việt Nam . Sáng từ bảy giờ cho đến hai giờ chiều . Thứ bảy nghỉ , Chủ Nhật làm nguyên ngày .

Bà nhà tôi nghe con nó nói chẳng lẽ lắc đầu từ chối . Thế là hai mẹ con sáng Chủ Nhật lò mò lên tiệm giặt làm việc . Nó lên đó , ngồi trong một phòng nhỏ sửa quần áo có để một máy may Juki và mở sách ra học và làm bài vở . Đến chiều tôi lên thế để hai mẹ con đi về . Một ngày Chủ Nhật 15 tiếng nhân cho 7 , tính ra được 105 đô và bà nhà tôi trả lương cho nó 70 đô . Con bé Linda nhà tôi gần đến lễ Giáng Sinh này cũng hăm hở bảo bà nhà tôi : " Má má , có cần người " Help " không ? "


Bà nhà tôi vừa bưng nồi thịt gà kho nấu ở ga ra vô trong nhà bếp vừa nói :
- Ông à ! Ông có ăn cơm không ? Lúc nào cũng thấy ông ngồi trước mặt cái laptop vậy ông ?

Tôi vội vàng ấn vào cái hình " save " cái câu truyện tào lao đang viết dở dang này và tắt ngay cái máy computer .
- Sao , có cần hâm lại tô cá catfish bà kho tuần trước không ?

Bà nhà tôi lắc đầu :
- Không cần , hôm nay có món gà kho mới nấu , lại còn dĩa bắp cải luộc hôm qua , đậu hũ sốt cà hôm bữa . Cá kho mặn để cả tháng ăn có sao đâu .

Dạo này tôi kiêng ăn thịt , nhưng chỉ kiêng cữ loại thịt nào đo đỏ thôi , chớ gà vịt thì xơi tất . Cá thì ăn thường xuyên , nhất là cá mòi cá herring còn nguyên trong hộp . Bà nhà tôi cứ nhất định cho rằng ăn đồ hộp mãi sẽ bị ung thư . Có lần tôi dỗi hờn : " Cả tháng nay bà có kho con cá nào cho tui đâu ? " Thế là bà nhà tôi vác về một con cá catfish to đến năm sáu "pao " , kho cho tôi ăn nguyên tháng . Có lần ăn trên nhà bà chị dâu của bà , thấy tôi khen cá rô mề kho tộ với rau răm . Bà nhà tôi chiều ý , cũng mua mấy bó rau răm về kho chung với cá bông lau Mỹ này . Cô con gái thứ ba giống tôi lắm , chỉ thích gắp mấy cọng rau răm . Còn hai cô kia lắc đầu : " Má kho cá kiểu gì mà lạ vậy , toàn thấy cỏ là cỏ ! "
Bà nhà tôi âu yếm nói với cô con gái thứ hai :
- Có ăn trái hồng không , để má gọt cho .

Mùa lập đông này là mùa của trái hồng , trái cam . Hồng ở đâu trồng thì tôi không biết , chớ cam trồng ở miền nam Texas rất thơm ngọt vào mùa này . Tôi ngoài hai loại trái cây đu đủ chuối ăn hàng ngày chỉ thích xơi xoài và cóc . Bà nhà tôi không thích xơi mấy loại đó , lâu lâu xách về nhãn thanh long sầu riêng tươi và nhất là măng cụt . Mà mấy bạn biết không những thứ đó bên Mỹ mắc lắm . Giá như tôi cả đời chưa chắc mua đến một đồng . Ở bên quê nhà tôi còn chưa ăn , huống chi bên này .
Tôi khẽ nói với bà nhà tôi :
- Bà kể cho chúng nó nghe chuyện bác Nga nấu mì cà ri đi .

Bà nhà tôi vừa gọt xén những trái hồng tươi thắm vừa nói :
- À ! Bác Nga ở gần nhà cũ của mình đó . Hôm bữa chỉ lên chùa Hương Đạo nấu món chay gi đó để gây quĩ xây dựng nhà chùa . Một ông khách ăn xong , hỏi bác Nga là : " Chị Hai quê ở đâu vậy ? Bác Nga thủng thẳng đáp : " Chú Tư hỏi chi kỳ cục quá , tui với bà xã chú cùng quê miệt Bến Tre . Hai chị em tui chuyện trò hoài , mà chú hổng biết sao ? " Ông khách cười hà hà , chỉ vô tô mì gà chay . Trong cái tô loang loáng những miếng ớt sừng trâu đỏ hường trên nước lèo màu vàng ngầy ngậy . " Tui tưởng chị quê ở Ấn Độ chớ , tô mì gì mà cay quá xá , quá cỡ thợ mộc .

Bà nhà tôi cắt nghĩa cho mấy đứa con gái : " Cách đây mấy ngày trời Texas trở lạnh mấy cây ớt sừng trâu của bác lá heo hắt , mà con biết mấy cây ớt ra trái quá xá . Bác Nga cho má một rỗ , còn thừa bao nhiêu bác mang chùa cúng dường . Nhân tiện mấy bà hay đi cúng Phật mời bác Nga vô nấu đồ ăn chay . Bác Nga nhà mình thấy ớt dư thừa nhiều quá , cho ớt vô chung với nồi mì chay .

Mới hơn bảy giờ trời đã ngã tối đen . Gió lạnh đang tràn về làm lắc lư mấy ngọn cây lê trơ trụi lá . Ánh đèn điện đủ màu mùa Giáng Sinh lấp lánh trên các cửa nhà hàng xóm , báo hiệu một mùa Giáng Sinh sắp đến .

Tung Son TDA Ngày 17 tháng 12 năm 2010

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Dec 24 2010, 06:52 AM
Post #13


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



Một chuyến du lịch qua Thái

Bảy giờ sáng tôi trở về khách sạn , lên trên phòng vẫn thấy mẹ con nhà tôi còn đang say giấc ngủ . Tôi lặng lẽ quay xuống tầng hai khách sạn tìm cái gì lót bụng . Ở đây chúng tôi được đãi ăn sáng free , theo kiểu buffet muốn ăn muốn uống chi , cứ tự nhiên ( vô tư ) thả giàn . Tuy là khách sạn 3 sao , nhưng tôi thấy họ phục vụ những món ăn sáng khá phong phú . Từ bánh mì lát mỏng sandwich , bánh mì Pháp , bánh croissant con cua , cereal đủ loại đến sữa tươi , nước cam , cà phê v.v...

Tôi đang thư thả ngắm nhìn phong cảnh lờ mờ của thành phố Bangkok qua khung cửa kính lờ mờ xa xa , bỗng nhiên một đoàn người mấy chục mạng từ đâu kéo đến ,ồn ào như tổ ong vỡ . Đàn ông có đàn bà có , đầu đội nón lưỡi trai xanh dương bu đến các dãy bàn có thức ăn . Nghe tiếng nói lổn ngổn và đầy chất giọng quê hương , tôi biết ngay đó là những người đồng bào của mình . Họ ăn uống một cách thật tình , muỗng nĩa va chạm linh kinh .
- Ê mạy , món này ăn ra sao ? Dùng xiên hay thìa ? A ! Cái món ni lạ rứa , nhìn giông giống như thịt ba chỉ . Còn trứng chi mà toàn mùi bơ . Khó ăn quá ! Thủ trưởng ơi ! Xin họ chai nước mắm được không ?

Không cần phải nhìn sang qua bàn của họ , tôi cũng biết họ đang xơi món gì . Đó là bacon , một loại thịt ba rọi thái mỏng chiên với dầu ăn . Mùi vị thơm tho như tóp mỡ . Trứng là món scramble eggs tương tợ như trứng bác của dân miền Bắc , đập vài quả trứng vào chảo , quậy quậy lên chừng mươi phút . Nhưng ở quê hương hoặc dùng muối hay nước mắm để nêm nếm , ở đây là khách sạn quốc tế nên món trứng này được dùng bơ thay thế .
Qua cách gọi ơi ới thủ trưởng thủ triết , tôi biết ngay những vị khách du lịch này không phải là Việt kiều , mà chắc họ cũng không phải là Việt kẹt vì những người dân bị kẹt lại ở quê nhà tiền đâu họ đi du lịch . Cũng chẳng phải là Việt cộng , vì qua lối ăn mặc theo lối công nhân , mặt mày họ vẫn còn son trẻ . Rất khác mấy ông Việt cộng tôi gặp khi chúng tôi đi ngang qua phi trường Hồng Kông để định cư ở Mỹ . Vào tháng 7 năm 1983 theo từng đợt , chúng tôi dân tị nạn khoảng 20 mạng lếch thếch từ đảo Galang sang Singapore bay rồi tới Hồng Kông để chuyển tiếp bay sang San Francisco . Tôi trên người chỉ có bộ đồ duy nhất , cái áo sơ mi bạc màu cùng cái quần jean Đức . Nói là quần Đức cho sang chớ thật ra là quần đứt cúc . Và lúc đó đi ngược đường là một toán người , nhìn qua cách phục sức chúng tôi biết ngay họ là những ông cán bộ đi công cán ở nước ngoài và bây giờ trở về nước . Chân họ đi dép nhựa , quần ka ki xanh Nam Định , áo trắng sơ mi bỏ ngoài quần và không quên trên đầu có một cái nón cối . Chúng tôi nhìn họ và họ cũng nhìn chăm chăm chúng tôi , không ai nói một lời . Chỉ trong vài phút , tầm mắt đã xa dần , chính những người anh em cùng dòng máu đã xua đuổi chúng tôi ra đi tìm vùng đất mới .

Tôi cười cười , hỏi ngay vị thủ trưởng của họ vừa bước trờ tới :
- Mấy ông du lịch Thái Lan mới sang chăng ?

Ông ta quay người lại . Nhìn dáng dấp ông ta chừng đâu hơn bốn mươi tuổi , mặt nghiêm , lạnh lùng trả lời :
- Không , chúng tôi tham quan xứ Thái rồi .

Nói xong ông ta ngoảnh mặt nhìn đám khách đang ồn ào ăn uống :
- Này các đồng chí , khẩn trương lên . Kẻo chúng ta không kịp ra phi trường thì khốn .

Đợi ông ta bước đi xa xa , tôi mới hỏi vài ông đang ngồi trên một bàn cạnh tôi :
- Mấy anh làm việc ở đâu vậy ?

Một anh nhanh nhẩu đáp :
- Ở tổng cục dầu khí miền Nam .
- Đi như vậy tự túc à ?
- Không , công ty bao cấp gần hết . Chúng em chỉ trả thêm chừng trăm đô la thôi cho mỗi người .

Chà ! Đoàn người cả mấy chục mạng được công ty bao cho đi du lịch chơi . Chắc hẵn công ty này cũng như công ty Vinashin làm ăn khấm khá lắm . Các công ty quốc doanh này trên thì báo cáo lỗ lã , nhưng lời lãi thì chia nhau ra xài . Cục dầu khí đưa nhân viên đi chơi , mà chắc nhân viên này phải là những người có thành tích phấn đấu cao , đạt được những chỉ tiêu . Còn như chúng tôi sau 75 lưu dung làm việc tại Viện Đ. C . thuộc Cục Đo lường Chất Lượng , mỗi năm hay mỗi mùa sau vài ngày Chủ Nhật lao động xã hội chủ nghĩa , cả sở làm lên Biên Hòa cuốc đất trồng khoai mì khoai lang . Cuối mùa mỗi nhân viên chia được một dúm khoai .

Hôm nao trò chuyện với một người bạn chung sở , nhắc lại chuyện ngày đó . Ảnh thỉnh thoảng được hai cô đồng nghiệp thỉnh thoảng ra mảnh vườn khoai XHCN bứt lá khoai mì khoai lang vô nấu canh bồi dưỡng . Nghĩ đến đây lòng tôi thấy nao nao buồn . Buồn một phần vì số phận đất nước con người Việt Nam , một phần là vì không được hai cô X. cô S. nấu cho ăn bồi dưỡng .


24/12/2010
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Jan 3 2011, 03:54 PM
Post #14


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
Tung Son
post Jan 8 2011, 04:05 AM
Post #15


Dzịt Trung Trung
*****

Group: Active Members
Posts: 332
Joined: 19-January 10
Member No.: 95,890





Xe buýt chở đoàn chúng tôi ra khỏi khách sạn tiến đến những cây cầu vượt ngang dọc vắt vẻo chồng lên nhau . Nhìn chúng cao lắc lẻo y như những con thằn lằn khổng lồ đang bò lổn ngổn uốn khúc . Chúng không khác gì với đường xá xa lộ như bên Mỹ . Chỉ có một vài điều hơi khác là dưới chân các bệ chống nâng đỡ các mảng bê tông xi măng của xa lộ rác rến vương vải lung tung chen lẫn với các vũng nước đầy sình lầy đen ngòm .

Khách du lịch trong đoàn hầu hết là người Việt trong nước , lần đầu tiên qua xứ người thấy những cảnh lạ trước mắt nhìn chằm chằm khen ngợi không ngớt .
Thỉnh thoảng bên cạnh các quảng trường mênh mông có treo một bức hình khổng lồ vẽ chân dung một mệnh phu nhân , dung nhan xinh đẹp . Một ông khách thắc mắc hỏi :
- Hình ai vậy anh Khục Khặc ?

Anh trưởng đoàn người Thái liếc nhìn tấm hình và quay lại nói :
- Ồ ! Ðó là bà chị của nhà vua Thái , sắp sửa đến ngày sinh nhật bà và để lòng tôn kính dân chúng vẽ ra để mọi người dân biết mà mua bông tặng . Ai cần mua bông tặng cho bả cứ gởi tiền cho tui .

Xe dừng lại một con đường có tên ngoằn ngoèo tiếng Thái , phía dưới có phụ đề tiếng cái La Tinh . Dọc hai bên đường là những hàng cây cau cao vút , bên trong những dinh thự sơn trắng .
Lúc ấy khoảng 10 giờ sáng , từng đoàn xe buýt xe du lịch đủ loại tiến tới đổ khách xuống tham quan . Chúng tôi cứ thế mà bước theo anh trưởng đoàn tay cầm ngọn cờ trắng vây vẫy .
Trước mặt chúng tôi là Cung Ðiện Hoàng Gia bao bọc bởi những tường rào thấp . Du khách có thể nhìn xuyên qua , không như Tử Cấm Thành bên Trung Hoa hay Cung Ðiện Hoàng Gia Nhật được che quanh bằng những bức tường cao vời vợi .

Với lối kiến trúc rất đặc trưng xứ Thái mái cung điện cong cong vút lên ở các góc cung điện


Đối diện với Cung Điện Huy Hoàng , bây giờ không còn là chỗ nghỉ ngơi và làm việc của quốc vương Thái là một bãi đất trống . Anh trưởng đoàn giơ tay phẩy phẩy ngọn cờ trắng :
- Quí khách ơi , mau tập họp lại một chút .

Một bà thắc mắc :
- Chi vậy ông Khục Khặc .
- Chụp hình mà , chụp xong rồi ai muốn hình thì gởi tiền cho tui . Bây giờ là 10 giờ 15 hẹn quí khách 12 giờ tập họp nơi đây chúng ta tranh thủ ăn trưa rồi chúng ta đi tham quan phố Tàu .

- Thế anh có vô tham quan với chúng tôi không ?

Anh ta lắc đầu rồi bước tới một góc cây bồ đề đầy bóng mát ngồi nghỉ .


Thế là anh ta để mặc chúng tôi tự do đi theo đoàn người du lịch đông đảo . Vé vào cổng mỗi người được phân phát một tấm . Qua hai ba lần cổng quẹo trái quẹo phải , trước mắt tôi là những ngôi chùa , đền đài hình tháp nhọn vàng óng ánh lấp lánh dưới ánh nắng ban trưa . Cạnh tôi là hai bức tượng thần nhăn mày nhăn mặt , răng nanh dài cả khúc .

Đó là tượng thần Yak , vị thần bảo vệ bên ngoài Wat Phra Keaw , Chùa Lục Ngọc . Đằng kia là Thần điểu Karine - nửa thân trên là người , nửa dưới là chim . Xa xa là những con Ngũ đầu xà được dát vàng nhe nanh , nằm gác trước cổng chùa . Hầu hết các vị thú thần bên Thái đều xuất xứ từ nền văn minh Ấn độ , nơi có đạo Bà la môn thờ rất nhiều thần linh .

Nhìn chúng tuy hình thể có khác với sự miêu tả của sách Sáng Thế của người Do Thái như các vị thần Cherubim có hai cánh rực lửa canh gác vườn địa đàng Eden , hoặc các vị thần A tu la giương nanh giương vuốt nhưng tôi nghĩ chúng có thực , hiện hữu ở một nơi nào đó trong khoảng không gian mịt mùng.

Tôi tự hỏi không hiểu sao các chùa Thái lại có quá nhiều vàng như vậy . Một đất nước tôn sùng đạo Phật lại có quá nhiều vàng không khỏi khiến cho nước láng giềng Miến Ðiện đem quân sang gây chiến và cướp đi pho tượng Phật nặng năm tấn vàng .

Tám ngọn tháp chedi (Phra Asada Chedi) được dựng dọc theo Chùa Lục Ngọc . Hình dáng các loại tháp này có lẽ phát nguyên từ đất nước Chùa Tháp Khờ me , prasat , nơi trú ngụ của nhà vua hay một vị thần linh nào đó . Nhưng ở đây chedi có một nghĩa khá rộng rãi hơn là một tầng tháp pagoda . Tầng sát đất tượng trưng cho địa ngục , tầng giữa là thế gian loài người và tầng trên cùng là niết bàn . Khi các tín đồ thành kính đi lòng vòng qua các tháp chedi ba lần , họ tin là có thể bước thẳng vào cổng niết bàn mà không cần phải giác ngộ .

Tôi có người bạn học ở UT ở Austin, Texas . Hắn đọc xong cuốn Thượng Đế Chi Mê của Huỳnh Di tin rằng con người không cần phải ngồi Thiền để nhập Niết Bàn hay ăn năn sám hối được Chúa thương gọi về nước Thiên Đàng . Hắn cứ nghĩ làm sao tìm ra được bộ máy nào đó có thể đi thẳng vô đúng tầng số dao động của cõi vô thức vĩnh hằng của vũ trụ . Có lẽ hắn coi quá nhiều phim giả tưởng khoa học như là Back To The Future .

Nếu như được Thái Lan nên tạc thêm tượng thần Midas (ông này còn có người gọi là ông vua Midas có khả năng gold touch , nghĩa là ông ta sờ bất cứ vật nào đều biến thành vàng.)

Khi chúng tôi sắp bước vô Chùa Lục Ngọc thấy dưới nền sân chùa giày dép lổn ngổn . Tôi biết đó là phong tục tôn nghiêm của người Thái khi bước vào chùa để chiêm bái tượng Phật bằng ngọc xanh lam .

(Theo từ điển wikipedia , chùa Wat Phra Keo được đặt theo tên của chùa Hoàng Hôn bên Ấn Độ, xưa kia là một ngôi đền được xây dựng vào thế kỷ 17, sau được vua Tak Sin chọn làm chùa của hoàng gia, đồng thời cũng là cung điện. Tên chính thức và đầy đủ của chùa này là Chùa Phrạc -Srỉ -Rách-ta-na-Sả-đa-ram (tiếng Thái: วัดพระศรีรัตนศาสดาราม, chuyển tự Latinh thành Phra Si Rattana Satsadaram), nhưng hay được gọi tắt là Chùa Phra Kaew (วัดพระแก้ว). Người nước ngoài thường gọi là chùa Phật Ngọc.

Điện chính là ubosoth trung tâm có bức tượng Phật ngọc. cao 54 phân . Dù bức tượng này có kích thước nhỏ nhưng đây lại là tượng Phật quan trọng nhất đối với người Thái Lan. Các truyền thuyết cho rằng bức tượng này xứ từ Ấn Độ, nhưng tượng đã xuất hiện lần đầu ở Vương quốc Campuchia chư hầu và được tặng cho vua của Vương quốc Ayutthaya . Miến Điện đánh bại Ayuttaya và người ta lo sợ tượng đã biến mất. Một thế kỷ sau, tượng Phật ngọc lại xuất hiện ở Chiang Saen, sau một trận mưa dông đã xói lớp đất phủ xung quanh tượng. Sau đó tượng đã được đưa đến Chiang Rai, sau đó là Chiang Mai, nơi đó tượng được hoàng tử Setatiratt đưa đến Luang Prabang, khi bố của ông mất và ông đã lên ngôi của quốc gia chư hầu đó của Xiêm La. Trong những năm sau tượng được chuyển đến quốc gia Viêng Chăn, chư hầu của Xiêm La. Trong thời gian quân Haw từ phía Bắc xâm lược, Luang Prabang đã thỉnh cầu sự giúp đỡ của Xiêm La chống lại quân xâm lược. Vua Lào đã tấn công quân Xiêm từ phía sau, do đó Phật ngọc đã quay trở về Xiêm khi vua Taksin đánh nhau với Lào và tướng của ông Chakri (sau này là vua Rama I) đã lấy bức tượng từ Viêng Chăn. Đầu tiên tượng được đưa đến Thonburi và năm 1784 tượng được đưa đến địa điểm hiện nay. Wat Preah Keo, ở Phnom Penh, ngày nay được nhiều người Campuchia xem là nơi bức tượng phải ở đúng chỗ của nó còn người Lào lại cho rằng Haw Phra Kaew ở Viêng Chăn mới là địa điểm đúng của bức tượng.


Hiện thời, viên ngọc Lục Bảo đức Phật đặt trên án thờ có chiều cao 11 mét rất vẻ tôn kính, do cây dù được xếp chín tầng bảo toàn yên tĩnh. Những quả bóng bằng thủy tinh ở hai bên tượng trưng cho nhật nguyệt. Mỗi năm ba lần, lúc khởi đầu năm mới, nhà vua chủ tọa việc thay đổi chiếc áo khoác bên ngoài Phật Lục Bảo . Áo thụng không tay khoác ngoài thắt long bằng vàng, có nhiều hạt kim cương đắt giá dùng cho mùa hạ, chiếc áo điểm lốm đốm kim cương trông có vẻ giàu sang dùng cho mùa mưa và chiếc áo tráng lớp men bằng vàng nguyên chất dùng cho mùa mát.
Những bức tường hành lang bao quanh sân của chùa được sơn phết với những tấm bích họa tường thuật hoạt động mang tính chất anh hùng thời Ramakien. Những tấm bích họa được vẽ đều căn cứ vào nguồn gốc suốt triều đại hoàng đế Rama III (1824-1850), nhưng được phục hồi nhiều lần. Những bức họa tiêu biểu cho câu chuyện khởi đầu bên tay trái, khi du khách rảo bước quanh hành lang mới lĩnh hội được ý nghĩa. Những trận chiến đấu mang tính cách anh hùng, những đám diễu hành, v.v. đều được thể hiện tất cả trên những bức vẽ.
Những phiến đá cẩm thạch được dựng lên những cây cột đứng trước những họa phẩm, được khắc lên những bài thơ hay có liên quan đến mỗi tình tiết của câu chuyện.
Chùa mở cửa đón khách hàng ngày, từ 8 giờ 30 đến 11 giờ 30, và từ 13 giờ 30 đến 15 giờ 30, giá vé vào tham quan cho mỗi khách là 200 baht. )
Dù rằng thời tiết xứ Thái nóng quanh năm như ở miền Nam Việt Nam , nhưng theo luật lệ nơi đây du khách vào thăm cung điện cũng như các chùa chiền đều phải mặc quần dài . Ai quên thì nơi đây có sẵn dịch vụ cho thuê quần dài . ( Bên Roma thì khách mặc áo không được hở vai , váy phải dài hơn đầu gối . Tấm khăn nhựa để che được cho free . )
Tôi không tin Thượng Đế ngự trong các bức tượng dù chúng làm bằng vàng bằng ngọc hay bằng gỗ quí. Chúng chỉ là sáng tác của các nhà nghệ sĩ , nghệ nhân theo tâm tưởng lờ mờ mà tạc ra hình Chúa , Phật . Trong chùa khá nhiều người chắp tay đỉnh Phật lâm râm khấn vái . Tôi không nghe họ cầu nguyện xin xỏ thứ gì nhưng chắc chắn không tiền tài tình duyên thì công danh lợi lộc . Bước ra khỏi chùa để tìm đôi giày mới tôi mua đã … mười năm , bà nhà tôi vẫy tay gọi tôi lại :
- Ông chụp cho tui một tấm kỹ niệm .

Nói xong bà nhà tôi chắp hai tay lại để trước ngực .
- Bà không khấn vái xin gì à ?
- Có , tui xin được trúng lô tô .
- Của Thái hay Việt Nam .
- Của Mỹ mới nhiều chứ mấy nước kia có là bao . À ! Mà này , ông làm gì mà lúi cúi khom người kiếm cái gì vậy ?
- À ! Tui đang đi tìm đôi giầy mới của tui . Ở đây trước sân chùa sao thiên hạ cởi giày dép ra nhiều thế . Bà bà , bà kiếm cho tui cái bao rác thật to .
- Chi vậy ?
- Để gom góp vào một chỗ mang về khách sạn lục lọi thế nào cũng tìm ra .
- Ông vớ vẩn .

7/1/2011
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
5 Pages  1 2 3 > » 
Reply to this topicTopic OptionsStart new topic
 
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:
 


·
| Forum| Blogs| Gallery | Help | Search | Members | Calendar | Time is now: 17th December 2017 - 12:03 AM

Skin edited by ACNK © 2005 VietLove