Welcome Guest ( Log In | Register )


Tra Từ Điển online
5 Pages < 1 2 3 4 5 > 
Reply to this topicStart new topicStart Poll
> ♥ 1 Tin Nhắn Cho Người Ấy ♥

 
BeSuong
post Apr 14 2012, 02:14 PM
Post #31


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



KHOẢNG CÁCH GIỮA HAI TRÁI TIM


Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?

Là bởi vì khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh .

Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy .

Khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ...

Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì...

Khi bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến cho mình cảm thấy xa cách nhau… Nếu không, thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về bên nhau được nữa...

... Anh và em đã bao giờ to tiếng vậy mà khoảng cách giữa chúng mình... cũng không thể trở về...


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 17 2012, 12:24 PM
Post #32


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



BIẾT LÀ ĐÃ CHIA XA


Chợt đau nhói trên đầu những ngón tay
Giữa buổi chiều với bộn bề công việc
Những dịu dàng trong em như chợt biết
Tình yêu đã đi qua…

Chẳng có lỗi lầm để được thứ tha
Không giận dữ, không đau thương hờn giận
Chỉ khoảng trống rơi vào trong câm lặng
Đã xói mòn tháng năm…

Em tìm lại mình trong ký ức xa xăm
Những khát vọng của giấc mơ cháy bỏng
Những cồn cào của hàng ngàn con sóng
Hối hả về đại dương…

Lá đã vàng chưa trên những con đường ?
Em quên mất lời ca em đã hát
Anh quên mất giữa bao nhiêu khuôn mặt
Có nụ cười của em…

Chẳng lẽ tình yêu có thể lãng quên
Ngay nỗi nhớ trong em cũng nhòa nhạt
Gửi nỗi buồn theo vào trong câu hát
Biết là đã chia xa…….
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 17 2012, 12:38 PM
Post #33


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177





Em có làm anh đau không?
Khi nỗi nhớ hình như không còn nữa
Chiều ngã vào đêm bản nhạc buồn vơi nửa
Gió xiết mình u uất trầm luân

Em có làm anh đau không?
Khi trái tim đã không còn tha thiết
Cọng cỏ khô mơn man bờ vai khuyết
Nhói vào nhau, ánh mắt ấy...không lời....

Có lẽ chúng mình đã thật sự phôi phai
Dẫu hoàng hôn cố níu ngày ở lại
Giọt sương khuya vấp vào tim tê tái
Gió hao gầy, trăng khuyết mặt trong nhau....

Lời hò hẹn nào trắng xóa niềm đau
Tan vào em
Tan vào anh
hồi sinh từng thế kỷ
Anh đã ở trong em, nơi ngọn nguồn suy nghĩ
Giờ trắng tay....rưng rưng bóng mưa ngồi....

Có lẽ chúng mình đã thực sự phai phôi....
Khi bàn tay anh cố tình vấp ngã
Chạm phải tay em , năm ngón dài băng giá
Xoay trở bên nào cũng năm ngón...dửng dưng....

Dẫu yêu đến bao nhiêu, dẫu đã từng....
Cũng đành để dấu lặng nơi tim mình yên ổn
Anh về đi....
để sóng kia đừng gợn
Đang ầm ào trong đáy mắt mờ sương.....

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 27 2012, 05:37 AM
Post #34


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177





Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều nay – em biết, một mình em ….


Bùi Sim Sim
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Apr 28 2012, 04:13 AM
Post #35


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177




Bởi có những con đường không thể giao nhau…


Bởi có những con đường không thể giao nhau
Nên dẫu chúng ta có cố gắng miệt mài vẫn không bao giờ đi cùng một hướng
Ly cafe đắng lòng cho những câu từ vay mượn
Rồi cả một đời vẫn lạc bước về đâu…

Bởi có những con đường thấm ướt suốt mấy trận mưa ngâu
Nên trái tim cứ nhỏ nước qua bao lần lang thang trên phố
Đâu là con đường lá đổ?
Đâu là lỡ làng một giấc mơ qua?

Bởi có những con đường mãi hun hút về xa…
Để trái tim cứ lăn dài qua bao ngày nhung nhớ
Em tiếc làm chi một mảnh tim đã lấm lem và có quá nhiều mảnh vỡ
Có phải chuyện trăm năm đâu mà ước hẹn đến bạc đầu…

Bởi có những con đường càng bước lại càng đau
Ký ức mông mênh bị giẫm nát qua những lần về ngang qua phố
Ly cafe đắng như lòng có muôn trùng sóng vỗ
Cứ tựa lời thì thầm viết tiếp chuyện mùa sau…

Bởi có những con đường không thể giao nhau…


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Jul 7 2012, 06:07 AM
Post #36


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Cảm thấy tình mình thật nhỏ nhoi
Nên gác lại chẳng còn yêu chi nữa




Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.

Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói gì.

Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.

Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện thoại của anh, có vẻ như anh đang rất buồn. Anh khóc, anh nói rằng công ty của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu. Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đã gần 12h, nó không thể ra khỏi nhà. Vì thế nó cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng khi chỉ có thể an ủi anh những câu bình thường như một người bạn.

Một tuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt:

_Anh này, chúng mình chia tay nhé!

Nó nói với khuôn mặt không chút cảm xúc, còn anh thì như vừa bị sét đánh, trân trân nhìn nó. Anh không nói gì, cũng không hỏi nó lý do chia tay. Anh nghĩ giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoát cho nó.

_Cho anh hôn em lần cuối được không?

_Em không muốn hôn, em muốn lên giường!

_Không được, sau này em còn phải lấy chồng nữa.

Anh buồn bã nói. Nó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực không thể chối từ, đêm đó nó đã trở thành người đàn bà của anh.

Sáng hôm sau tỉnh dậy nó đã đi. Bên cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu. Bỗng điện thoại áo có tin nhắn, là số của nó.

"Em yeu anh!"

Anh như chết đứng, ngay lập tức anh gọi lại thì đã thành thuê bao. Anh không hiểu nổi nó đang nghĩ gì nữa, nhưng nó làm anh phát điên. Anh không đi tìm nó mà chuyên tâm vào làm ăn. Có một công ty đồng ý đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản.

Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp, ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh được biết hiện nó đang cặp với một công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà anh đã từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi.

Hơn một năm sau anh lấy vợ, một người phụ nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô ấy không còn trinh. Anh không trách và dằn hắt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có lẽ đây là cái giá anh phải trả.

Giờ đây công việc của anh đang tiến triển rất tốt, gia đình rất hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái của anh khi mới sinh ra đã bị viêm võng mạc nên mất khả năng nhìn. Vợ chồng anh rất đau khổ vì điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ hiến tặng mắt cho bé.

Anh tình cờ gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn bà hơn.

_Lâu lăm không gặp, em dạo này sao rồi?

_Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao?

_Anh cũng kết hôn rồi...

Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù của mình cho nó. Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừhm, anh chưa bao giờ khóc vì nó, chưa bao giờ.

Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng. Cuối cùng nó là người kết thúc:

_Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi.

Anh cười, một nụ cười rất buồn.

Mấy ngày sau anh nhận được tin từ bệnh viện là có người hiến mắt cho con gái anh. Không có lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ chồng anh lúc này. Anh không được biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất nhiều.

Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái anh đã có thể tự nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của nó.

Vào một ngày, anh nhận được một hộp quà do không rõ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký và một lá thư. Không biết có sự thôi thúc gì mà anh ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc và đọc hết.

Lá thư là của một người đàn ông "Tôi không muốn gửi cuốn sổ này cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi quãng đời còn lại. Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được cô ấy yêu như vậy!" Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau.

"Ngày...tháng...năm...

Hôm nay em thấy anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh nhưng em không thể, em xin lỗi, em thật vô dụng...

Ngày...tháng...năm...

Thật kinh khủng, có người đàn ông tìm em và nói nếu em đồng ý làm người tình của anh ta thì anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá sản. Em rất yêu anh, em không thể phản bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì được như thế...

Ngày...tháng...năm...

Hôm nay em quyết định chia tay, em nói muốn lên giường với anh. Anh nhìn em giống như em là 1 con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng vậy. Em đâu muốn thế, em chỉ muốn dành tặng cái thứ quý giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn ông xấu xa nào mất...

Ngày...tháng...năm...

Người đàn ông đó rất quan tâm và yêu thương em nhưng không làm em quên đi hình ảnh của anh được. Dù không yêu, em vẫn đồng ý kết hôn với người ấy như để trả nợ. Anh ơi, cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em. Ngày em đi mua nhẫn cưới cũng là ngày em biết mình bị ung thư cổ tử cung. Nếu phẫu thuật em sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Còn gì đau khổ hơn với người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đã rời bỏ anh ấy, để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo đúng nghĩa....

Ngày...tháng...năm...

Em đã trở thành một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn sàng lên giường với bất cứ người đàn ông nào cho em tiền. Em cặp với rất nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ anh...

Ngày...tháng...năm...

Hôm nay em được biết mình chẳng còn sống được bao nữa anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng, di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc đời đúng là đang rẻ rúng em mà. Mà thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước khi chết em muốn gặp lại anh, một lần thôi...

Ngày...tháng...năm...

Đây là lần thứ 2 em thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau lòng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái tim em như muốn vỡ tan ra vậy...

Ngày...tháng...năm....

Hôm nay tròn 5 năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này. Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh, để em mãi mãi được ngắm nhìn anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu anh. Tạm biệt!"

Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy đau khổ và nước mắt của nó, anh dường như chết ngay tại lúc đó. Anh không ngờ nó lại yêu anh nhiều như thế, anh mắc nợ nó quá nhiều. Trong vô thức, nước mắt anh rơi, lần này là vì nó nhưng nó mãi mãi không bao giờ thấy được nữa.

Anh vào phòng, vợ anh đang ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái. Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi mắt để nhìn mọi thứ xung quanh. Thấy bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con một cái, nước mắt anh rơi ướt cả gối của con. Anh lại gần giường kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi phòng.

Sáng hôm sau vợ anh tìm thấy trong phòng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ con, nhưng anh đi đâu thì không một ai biết.

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Dec 25 2012, 04:05 AM
Post #37


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177




Thôi Hết Vấn Vương

Mai sẽ về xé nát mấy trang thơ
Vặt vãnh đôi câu ngày xưa em thích
Lời không văn hoa như vần cổ tích
Nhưng ít nhiều gói ghém mối tình ta

Mai sẽ về xoá nốt khúc tình ca
Thuở mặn nồng mình cùng hoà cung điệu
Tiếng đàn anh, giọng hát em, huyền diệu
Âm ba thành nhịp nối của đôi tim

Mai sẽ về lật úp bức hình em
Cho nhớ nhung nhạt nhoà trên bụi phấn
Mong một ngày cõi lòng thôi vương vấn
Vết đau này rồi chắc cũng dần nguôi

Mai sẽ về quay ngược tấm gương soi
Tự dối mình không vì em tiều tụy
Vẫn thấy ngày mai còn điều thú vị
Cố vươn lên đi trọn khoảng đời thừa
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Mar 1 2013, 06:04 AM
Post #38


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Nếu ký ức chỉ đem đến đau thương thì lãng quên có thường mang lại hạnh phúc ?

Cổ tích


Anh cũng biết đời không như cổ tích .
Chàng trai nghèo chẳng gặp được bà tiên ,
thì lấy ai đem chiếc đũa diệu huyền
gõ một cái , kết duyên cùng công chúa .

Anh còn giữ dáng hình em - ngày đó .
để ru mình vào trong những giấc mơ .
Một mảnh vườn , một mái ấm đơn sơ
có hai đứa, có một đàn con nhỏ...

Hạnh phúc cũng nhiều khi như là gió ,
đến rồi đi theo luật định trời dành .
Em không là công chúa của riêng anh
bởi còn thiếu bà tiên về gõ đũa .

Và mãi mãi mình xa nhau từ đó
Em bên người tóc , áo thướt tha vui
Anh bên đời ôm mộng ước ngậm ngùi
với cổ tích, và trăm ngàn thương nhớ ...


NQNV
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
DinhDang
post Jun 16 2013, 08:22 PM
Post #39


Dzịt Bé Tí
***

Group: Active Members
Posts: 118
Joined: 17-June 05
From: Montreal, Canada
Member No.: 6,680




TỰ KỶ

Có nỗi buồn day dứt ở trong tim
Về một phía nơi im lìm câm lặng
Đành tự nhủ thôi vì mình tay ngắn
Đừng với cao kẻo lại trắng bàn tay

Có nỗi buồn ấp ủ chẳng ai hay
Như sợi nắng cuối ngày vừa chợt tắt
Cùng giọt nước chui sâu vào đáy mắt
Khỏa lấp lên hiu hắt những trận cười...

Có nỗi buồn thăm thẳm đến mù khơi
Như con nước giữa mùa bão nổi
Như cánh chim lạc vào tăm tối
Như một lời ... định nói ...mãi rồi...thôi
KV
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Jun 24 2013, 06:52 AM
Post #40


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Vẫn Biết

Vẫn biết là không thuộc về nhau
Như cổ tích không khi nào có thật
Và điều ước chỉ là điều huyễn hoặc
Sao vẫn mong nhặt được chiếc đũa thần
Vẫn biết là chỉ có một lần ... yêu
Sao vẫn muốn đổi được chiều con nước
Để thương nhớ trôi ngược miền ký ức
Chở tình ta nguyên vẹn lúc ban đầu
Vẫn biết là rồi cũng phải xa nhau
Như tiếng thét của còi tàu trên bến
Sân ga dẫu có trăm ngàn thương mến
Đến khi nào giữ được chuyến tàu đi ?

Vẫn biết là , đã thực sự ...chia ly ...
KV
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
BeSuong
post Jun 24 2013, 07:15 AM
Post #41


Dzịt Tí Hon
**

Group: Active Members
Posts: 54
Joined: 2-August 10
Member No.: 100,177



Tương truyền có một loài chim chỉ hót một lần duy nhất trong đời . Trước khi cất tiếng hót thống thiết cuối cùng nó thường tìm đến bụi mận gai và chọn một cành gai dài nhất để lao mình vào . Và bài ca duy nhất có một không hai đó phải đánh đổi bằng tính mạng mới có được . Cả thế gian lắng nghe và Thượng Đế cũng mỉm cười ... Đôi khi để đạt được những điều tốt đẹp nhất người ta phải chịu trả giá bằng một nỗi đau vĩ đại ...Truyền thuyết đã nói như vậy ...
<Colleen McCullough, The Thorn Birds>

Gửi một người đành phải gọi "cố nhân"

Ân tình đó , người - hững hờ không lấy
Nên ưu tư , tôi giữ lại , riêng mình
Người đi rồi , tôi cũng hóa lặng thinh
Thơ sẽ viết , bằng lung linh , nỗi nhớ
Tôi vun vén , chút tình xưa , vụn vỡ
Để nâng niu , một thuở yêu người
Chẳng quá dại khờ , đến nỗi ngu ngơ
Nhưng đâu phải , tôi muốn quên , là hết ?
Người hạnh phúc, nơi xa , tôi vẫn biết
Có bận lòng, hay nuối tiếc gì tôi
Cầu chúc cho người , xứng lứa , vừa đôi
Tôi vừa nói , những lời , sau chót
Như loài chim , cất cao tiếng hót
Trước lúc bỏ mình...trong bụi... mận gai...
KV
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
DinhDang
post Jul 9 2013, 12:54 AM
Post #42


Dzịt Bé Tí
***

Group: Active Members
Posts: 118
Joined: 17-June 05
From: Montreal, Canada
Member No.: 6,680



Lỡ nhịp cung thương

Anh nhớ em nhiều ...như những cánh đồng
Mong cơn mưa giữa mùa nắng cháy
Như tiếng hò trên sông không lời đáp lại
Vang vọng giữa đêm dài điệp khúc "Ầu.. ơi..!"
Anh thương em ...như thương trái mùng tơi
Như hoa bưởi, hoa cà...
Mà nụ tầm xuân thì xa tầm tay với
Nên để con đò neo hoài trên bến đợi
Mà bến chờ thì vời vợi...xa xăm
Anh chờ em như tháng bảy mỗi năm
Day dứt mưa Ngâu
Bắt cầu Ngưu Lang , Chức Nữ
Đằng đẵng tháng ngày...biết đâu lành dữ
Xa mặt cách lòng Ô Thước nào bắt nổi nhịp con tim ?
Anh xa em như tiếng đàn kìm
Cách nhịp song lang sáu câu não nuột :
" Hò.. ơi..! Con quạ đen lông anh gọi là con Ô Thước
Em đi lấy chồng... anh bạc phước lắm ... À ơi... !"
KV
(08/07/2013)
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
DinhDang
post Sep 13 2013, 07:27 PM
Post #43


Dzịt Bé Tí
***

Group: Active Members
Posts: 118
Joined: 17-June 05
From: Montreal, Canada
Member No.: 6,680



Đâu Bởi Tại Mùa Thu

Đã qua rồi
em nhắc lại làm chi ?
Phố thường ngủ mỗi khi trời trở gió
Trên bước chân tìm về ngày xưa đó
Anh vô tình chạm ngõ với thời gian.
Chuyện ngày xưa đâu chỉ em riêng mang
Anh đã cuốn trong hành trang ...
đêm - ngày ...bên cạnh.
Vẫn mở ra xem những khi trời trở lạnh,
Tìm hơi ấm quanh mình như một kẻ mộng du.
Lỗi chẳng do em, do anh hay bởi tại mùa thu.
Nên xin em đừng thử tìm lời giải thích.
Hãy coi như đã hạ màn vở kịch
Cũng dư thừa ...yêu - thích với đúng - sai ...
Em cứ đi về phía trước tương lai
Anh giữ lại bên anh - em của ngày xưa ấy...
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
DinhDang
post Sep 24 2013, 01:06 PM
Post #44


Dzịt Bé Tí
***

Group: Active Members
Posts: 118
Joined: 17-June 05
From: Montreal, Canada
Member No.: 6,680



Tự Mặc

Mai xa nhau rồi đừng đưa tay anh nắm
Nứt nẻ chai sần
không thể nào thắm nổi đời nhau
Như nước sông
làm sao trong bằng nước giếng
Nên rửa mãi rửa hoài không sạch tiếng trèo cao

Mai xa nhau rồi đừng khóc nhiều hơn
Như trời sa mưa giông
càng thêm tủi hờn bông bí
Vàng võ đợi chờ cũng không nấu thành cao lương mỹ vị
Lại còn bị tiếng đời khinh bỉ ...vọc mâm son

Mai xa nhau rồi chắc cũng sớm quên
Cứ thanh thản đi như con thuyền tách bến
Bận bịu làm gì chút mông mênh lãng mạn
Nghèo xác xơ nghèo thơ rao bán chẳng ai mua

Mai xa nhau rồi đừng lo chuyện được thua
Cứ đổ cho anh
là lọc lừa mưu mô toan tính
Giành hết cho mình
ức oan của kẻ bị anh tình phụ
Anh côi cút một mình... không đủ sức biện minh !

Mai xa nhau rồi đừng nên ngoảnh lại nhìn
Chỉ tại anh không tự lượng sức mình
nên trèo cao té nặng
Như con thú bị thương thường tìm nơi hoang vắng
Cứ liếm mãi vết thương lòng
mong chuỗi ngày dài
sẽ băng bó vết thương tâm ...


KV
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

 
DinhDang
post Sep 28 2013, 06:48 AM
Post #45


Dzịt Bé Tí
***

Group: Active Members
Posts: 118
Joined: 17-June 05
From: Montreal, Canada
Member No.: 6,680



Ta Đã Làm Gì ...

Ta đã làm gì với kí ức của nhau
Mà có thể chôn giấu một đời nhưng chẳng cách nào chối bỏ
Ta đã làm gì với những bài thơ giữa chừng bỏ dở
Khản tiếng trước hoàng hôn như một tiếng vọng gần ?

Ta đã làm gì những mùa cũ ngại ngần
Mùa đi qua phố nhưng mùa không thay lá
Ta đã làm gì để trái tim mình chối từ nhau xa lạ
Ngơ ngác trước gương ...rồi vội vã cúi đầu ?

Ta đã làm gì trong những nẻo vắng không màu
Những ngõ ngách đợi chờ nhau hun hút
Một sợi tóc bay chối từ vòng dây buộc
Vuột khỏi đời nhau lạc lõng một chữ "buồn"

Ta đã làm gì trước cơn mưa ướt đẫm cánh chuồn
Mùa ngồng cải chín cồn cào xanh xao màu nắng
Dự cảm ngày sau là chuỗi đời vắng lặng
Hay bão giông ... dai dẳng đến buốt lòng ?

Ta đã làm gì mà để ngọn lửa hồng
Bỗng bùng cháy như căm hờn quá đỗi
Ta đã làm gì để gom thành lầm lỗi
Mà chối từ nhau...
Mà chối từ nhau ...
Mà chối từ nhau ...?


(P2T)
September Rain
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
5 Pages < 1 2 3 4 5 >
Reply to this topicTopic OptionsStart new topic
 
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:
 


·
| Forum| Blogs| Gallery | Help | Search | Members | Calendar | Time is now: 17th November 2017 - 07:06 PM

Skin edited by ACNK © 2005 VietLove